MỤC TỬ GIỮA VÒNG XOÁY MƯU SINH

Giữa cuộc sống người Kitô hữu đầy áp lực cơm áo gạo tiền hôm nay

Có những buổi sáng, người ta thức dậy không phải bằng bình an, nhưng bằng một danh sách dài những điều phải lo. Lo tiền nhà, tiền học của con, tiền điện, tiền xe, tiền bảo hiểm. Một cuộc họp căng thẳng, một bản báo cáo chưa xong một người thân đang đau yếu, một tương lai chưa biết sẽ ra sao.

Giữa guồng quay đó, đoạn Tin Mừng Gioan chương 10 về Chúa Chiên Lành có thể nghe như một hình ảnh rất đẹp, rất đạo đức, nhưng cũng rất xa. Bởi vì nhiều người sẽ tự hỏi: giữa công trường, nhà máy, văn phòng, bếp núc, kẹt xe, nợ nần và những cuộc đua sinh tồn hôm nay, hình ảnh “mục tử” thì liên quan gì đến đời sống thật của tôi? Nhưng chính ở đây, Tin Mừng lại mở ra một ánh sáng rất sâu. Chúa Giêsu không chỉ nói: “Ta là mục tử.” Người còn nói: “Ta là cửa.” Thoạt nghe, điều này có vẻ nghịch lý. Làm sao một người vừa là mục tử, vừa là cánh cửa? Nhưng khi hiểu đúng bối cảnh, ta sẽ thấy đây là một trong những hình ảnh đẹp nhất của Tin Mừng, và cũng là một trong những lời mời gọi thực tế nhất cho người Kitô hữu hôm nay.

1. Chúa không chỉ dẫn đường, Ngài còn nằm chắn ở cửa để bảo vệ ta

Chuồng chiên thời Chúa Giêsu không phải là một công trình kiên cố có cánh cổng sắt như ta hình dung hôm nay. Đó chỉ là một vòng đá đơn sơ, chừa lại một khoảng trống để chiên ra vào. Ban đêm, người mục tử nằm ngay nơi khoảng trống đó. Chính thân thể ông trở thành cánh cửa. Không con chiên nào bước ra ngoài, và không con sói nào có thể vào mà không đi qua ông. Nghĩa là, bảo vệ đàn chiên không phải là đứng từ xa quan sát, nhưng là lấy chính thân mình mà chặn lối hiểm nguy. Đó chính là điều Chúa Giêsu làm cho chúng ta. Người không bảo vệ ta bằng những lời hứa mơ hồ. Người không đứng ngoài để chỉ tay năm ngón. Người đi vào giữa sự mong manh của con người, nhận lấy thương tích, để đàn chiên được sống. Khi nghe điều đó, nhiều người thấy cảm động. Nhưng cảm động thôi chưa đủ. Vì Tin Mừng không được ban chỉ để làm lòng ta rung lên vài phút trong nhà thờ rồi thôi. Tin Mừng được ban để đi thẳng vào đời sống thật, vào chỗ đau thật, chỗ mệt thật của ta. Bởi vì hôm nay, nhiều người không bị sói rừng cắn xé, nhưng đang bị những “con sói” khác bao vây: sói của lo âu tài chính, sói của áp lực thành công, sói của sự cạnh tranh độc hại, sói của cám dỗ gian dối để sống còn, sói của mỏi mệt khiến ta trở nên cộc cằn với người thân, sói của mạng xã hội và tiếng ồn làm hồn ta không còn khoảng lặng. Chúa Chiên Lành nói với ta giữa tất cả những điều ấy: “Con không một mình. Ta đang ở cửa. Ta biết con. Ta gọi tên con.” Chỉ điều đó thôi cũng đã là một an ủi rất lớn. Giữa một thế giới thích đo con người bằng hiệu suất, Chúa không gọi ta bằng chức danh, mã số nhân viên, hay kết quả cuối tháng. Người gọi đích danh từng con chiên.

Người Kitô hữu hôm nay cần tập sống với ý thức này: mình không phải một cỗ máy đi làm để trả hóa đơn; mình là con chiên có tên, được Chúa biết và gìn giữ. Mỗi sáng, trước khi bước vào ngày sống, hãy thưa một câu rất ngắn: “Lạy Chúa, hôm nay xin ở nơi cửa lòng con.” Câu nguyện nhỏ đó giúp ta bước vào công việc không phải với tâm thế hoảng loạn, nhưng với ý thức mình đang được dẫn dắt.

2. Cửa không nhốt chiên lại, mà mở ra đồng cỏ

Đây là một điểm rất đẹp: cánh cửa của Chúa không phải để giam hãm. Chúa nói đàn chiên sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Nghĩa là Chúa không nhốt ta trong một sự an toàn giả tạo. Người bảo vệ ta để ta đủ tự do bước ra sống. Nhiều người vô tình hiểu đạo như một hàng rào khép kín:

giữ mình sạch sẽ, tránh đời, sợ tiếp xúc, sợ vấp, sợ lấm lem.

Nhưng Chúa Chiên Lành không đào tạo những con chiên chỉ biết co ro trong góc chuồng. Người dẫn chúng ra đồng cỏ. Tức là đưa chúng vào chính đời sống, nhưng trong tự do và bình an.

Điều này cực kỳ quan trọng với người Kitô hữu hôm nay. Bởi vì nhiều người đang sống giữa đời mà tâm hồn bị chia đôi: một bên là nhà thờ, một bên là công việc; một bên là cầu nguyện, một bên là cơm áo gạo tiền. Họ nghĩ rằng sống đạo thật là khi ở trong nhà thờ, còn bước ra ngoài là bắt đầu “thực tế”, bắt đầu phải loay hoay theo logic riêng của thế gian. Nhưng Tin Mừng hôm nay sửa lại điều đó: Chúa không muốn chỉ hiện diện trong nhà thờ. Người muốn dẫn ta ra vào giữa đời mà vẫn ở trong Người. Đồng cỏ của người Kitô hữu hôm nay có thể là:văn phòng đầy KPI, cửa hàng nhỏ phải xoay vốn từng ngày, công trường bụi bặm, nhà bếp đầy việc không tên,

hay chiếc xe công nghệ chạy 12 tiếng để nuôi gia đình. Chính ở đó, người Kitô hữu được mời gọi sống tự do nội tâm: làm việc thật, không gian dối, kiếm tiền, nhưng không bán rẻ lương tâm,

cạnh tranh, nhưng không chà đạp người khác, mưu sinh, nhưng không để tiền bạc làm chủ linh hồn mình. Bạn không cần rời bỏ đời sống để sống đạo. Bạn cần đem Chúa vào trong chính đời sống đó. Cụ thể, trước khi mở máy làm việc, dâng công việc cho Chúa; khi gặp một lựa chọn mập mờ nhưng có lợi, tự hỏi: “Nếu Chúa đang đứng ở đây, tôi có làm điều này không?” cuối ngày, đừng chỉ hỏi: “Hôm nay tôi kiếm được bao nhiêu?” Hãy hỏi thêm: “Hôm nay tôi còn giữ được mình là người của Chúa không?”

3. Tiếng của mục tử và tiếng của kẻ lạ: làm sao phân biệt giữa thế giới quá ồn?

Một trong những câu mạnh nhất của Tin Mừng này là: chiên nhận biết tiếng của mục tử. Nghe thì đẹp, nhưng sống thì khó. Vì thời đại hôm nay quá ồn. Mỗi ngày, ta nghe quá nhiều tiếng gọi: phải thành công hơn, phải kiếm nhiều hơn, phải hơn người khác, phải chứng minh giá trị của mình, phải không được thua, phải giữ hình ảnh, phải chạy nhanh hơn nữa. Trong muôn tiếng đó, tiếng của Chúa rất dễ bị lẫn đi. Bài chia sẻ nói rất đúng: tiếng của “kẻ trộm” thường hứa hẹn đường tắt, lợi nhanh, lối đi khôn ngoan kiểu thế gian. Nó không hẳn luôn ác theo kiểu lộ liễu. Nhiều khi nó nghe rất hợp lý: “Ai cũng làm vậy thôi.” “Không lách chút thì sao sống?” “Ở hiền quá chỉ có thiệt.” “Phải cứng lên, chứ tử tế ai thương?”

Còn tiếng của mục tử thì sao? Tiếng ấy không luôn hứa sẽ làm bạn giàu nhanh, thắng lớn, hay được người ta vỗ tay. Nhưng tiếng ấy đem lại một điều mà không gì khác thay thế được: bình an tận đáy lòng. Khi nghe theo Chúa, có thể bên ngoài bạn vẫn còn khó, nhưng bên trong bạn không bị xé nát. Bạn vẫn ngủ được. Bạn vẫn còn nhìn người khác bằng ánh mắt con người. Bạn không phải trốn khỏi chính mình.

Muốn nghe được tiếng Chúa, người Kitô hữu phải tạo khoảng lặng. Không có khoảng lặng, không thể phân định. Một cách rất thực tế, mỗi ngày dành 10–15 phút không điện thoại, không mạng xã hội; giờ nghỉ trưa, tắt màn hình vài phút, ngồi yên, đọc một câu Tin Mừng; trên đường đi làm, đừng lúc nào cũng nhét tai nghe. Có những lúc hãy để mình thinh lặng với Chúa. Đó không phải là chuyện xa xỉ. Đó là vệ sinh tâm hồn. Nếu không có khoảng lặng, ta sẽ nghe tiếng quảng cáo, tiếng sợ hãi, tiếng hơn thua… nhiều hơn tiếng Chúa.

4. Người mục tử nhỏ giữa đời thường hôm nay

Một điểm rất đẹp là nhờ sứ điệp của Đức Thánh Cha Leo XIV về Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi, bài chia sẻ đã mở rộng hình ảnh mục tử: không chỉ là linh mục hay tu sĩ, nhưng là mọi Kitô hữu được mời gọi trở thành những “mục tử nhỏ” trong hoàn cảnh của mình. Điều này rất quan trọng. Vì nhiều người nghĩ rằng nên thánh là chuyện dành cho người ở tu viện, cho những người có giờ cầu nguyện dài, cho ai đó “rảnh hơn mình.” Nhưng không. Trong Tin Mừng, mục tử trước hết là người biết bảo vệ, dẫn dắt, hy sinh, và sống cho đàn chiên. Một người cha đi bốc vác về nhà, thân thể rã rời, vẫn ngồi xuống dạy con học, vì không muốn con lạc đường, đó là mục tử. Một người mẹ âm thầm chịu phần thiệt, nhịn miếng ngon cho con, giữ hơi ấm trong gia đình, đó là mục tử. Một người chủ doanh nghiệp quyết không gian dối, không bóc lột nhân viên, dù lợi nhuận ít hơn, đó là mục tử. Một nhân viên không hùa theo nói xấu đồng nghiệp, dám sống ngay thẳng giữa môi trường mờ ám, đó là mục tử. Nghĩa là gì? Nghĩa là ơn gọi không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một điều phi thường. Nó bắt đầu bằng việc sống trung tín trong chỗ Chúa đặt mình.

Hôm nay, bạn có thể trở thành “mục tử nhỏ” ở đâu? Ở nhà: đừng mang bão ngoài đời trút lên người thân. Ở chỗ làm: bảo vệ sự thật, không chèn ép người yếu hơn. Trong cộng đoàn: đừng chỉ chờ được phục vụ, hãy góp phần nâng đỡ người khác. Với con cái: hiện diện thật, không chỉ chu cấp tiền bạc. Không ai quá nhỏ để không thể sống ơn gọi. Không ai quá bận để không thể yêu.

5. Khi kiệt sức, làm sao còn sức sống đạo?

Đây có lẽ là phần chạm nhất, rất nhiều người thực sự kiệt sức. Họ không thiếu thiện chí, không ghét Chúa, không bỏ đạo. Nhưng họ mệt. Mệt đến mức đôi khi đọc một kinh cũng thấy dài. Đi lễ mà đầu óc vẫn quay như chong chóng. Về nhà chỉ muốn nằm xuống. Câu chuyện rất dễ thương của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận về anh công nhân tên Tèo. Mỗi ngày đi ngang nhà thờ, anh chỉ tấp vào, nhìn vào bên trong và nói: “Con chào Chúa, con là Tèo đây.” Rồi anh đi tiếp.

Ngắn. Đơn sơ. Nhưng thật. Đó là một bài học lớn cho người Kitô hữu hôm nay: cầu nguyện không nhất thiết phải dài mới là thật. Điều Chúa cần trước hết là một trái tim nhớ đến Ngài.

Có những người mẹ thức tới khuya với con nhỏ, có những người cha về nhà lúc thân xác rã rời, có những người làm ca đêm, có những người đang quay cuồng với áp lực tài chính. Họ không phải lúc nào cũng làm được giờ kinh dài. Nhưng họ vẫn có thể sống đạo rất thật bằng những lời nguyện ngắn, những hơi thở tâm linh: “Lạy Chúa, xin ở với con.” “Con mệt quá, xin nâng con lên.” “Xin giữ lòng con khỏi cay nghiệt.” “Con chào Chúa, con là… đây.”

Hãy tập “cầu nguyện kiểu Tèo”: trước khi lái xe đi làm, khi đứng chờ thang máy, khi kẹt xe, lúc rửa chén, lúc chờ con tan học. Chỉ cần một lời ngắn, nhưng thật. Điều đó giữ cho mối tương quan với Chúa không bị đứt.

6. Những áp lực có thể chính là thao trường để nên thánh

Cuối cùng là một góc nhìn rất mạnh: nhiều khi chúng ta cứ cầu xin Chúa cất đi mọi gánh nặng, mọi thử thách, mọi áp lực. Nhưng biết đâu, chính những điều ấy lại là thao trường để rèn nên con người mục tử trong ta.

Nếu không có cạnh tranh, làm sao ta tập lương thiện? Nếu không có bất công, làm sao ta tập nhẫn nhịn và can đảm? Nếu không có mệt mỏi, làm sao ta khám phá giới hạn mình và học cậy dựa vào Chúa? Nếu không có người khó tính, làm sao ta tập yêu như Chúa? Điều này không có nghĩa là tôn vinh đau khổ hay thích chịu khổ. Nhưng là đừng để thử thách trở nên vô nghĩa. Hãy dùng nó để lớn lên.

Lần tới khi gặp một ngày quá nặng, thay vì chỉ nói: “Sao Chúa để con khổ vậy?” hãy thử đổi câu hỏi: “Lạy Chúa, hôm nay Ngài đang muốn rèn điều gì trong con?” Câu hỏi đó không làm hóa đơn biến mất. Nhưng nó biến nỗi khổ từ kẻ thù thành người thầy.

Hình ảnh Chúa Chiên Lành, không phải chỉ là một bài Tin Mừng êm đềm về đồng cỏ và đàn chiên. Nó là một lời gọi rất mạnh cho thời đại hôm nay:

Giữa guồng quay mưu sinh, giữa nỗi lo cơm áo, giữa áp lực thành công và sợ thất bại, người Kitô hữu vẫn có thể sống bình an, nếu biết mình đang đi với ai, nghe tiếng ai, và sống cho ai.

Ước gì giữa mọi ồn ào, chúng ta vẫn nghe được tiếng của Mục Tử đang gọi đích danh mình. Ước gì giữa những cám dỗ trèo tường, ta vẫn đủ can đảm bước qua cửa chính là Chúa Kitô. Và ước gì, giữa bao gánh nặng của năm 2026 và của đời thường hôm nay, mỗi người chúng ta biết trở nên một “mục tử nhỏ” cho chính những người Chúa đã trao cho mình.

Vì cuối cùng, sống đạo thực tế nhất không phải là làm điều gì thật lớn. Mà là sống mỗi ngày với một trái tim biết lắng nghe, biết bảo vệ, biết hy sinh, và biết yêu như Chúa Chiên Lành.

Vọng Sinh.

Nguồn: -https://vntaiwan.catholic.org.tw/cungdoc/cungdoc89.htm -https://giaophankontum.com/loi-chua/suy-niem-chua-nhat/chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-a-man-na-cho-nguoi-lu-hanh -https://tonggiaophanhue.net/loi-chua/bai-giang-chua-nhat-le-trong/chua-nhat-iv-phuc-sinh-toi-la-cua-giai-thich-ban-van-tin-mung/ -https://tgpsaigon.net/bai-viet/chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-a-le-chua-chien-lanh-ga-10-1-10-60119 -https://tgpsaigon.net/bai-viet/gx-chau-nam-cau-nguyen-cho-on-thien-trieu-39933 -https://tgpsaigon.net/bai-viet/hiep-song-tin-mung-chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-a-60218 -https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/kito-huu-va-van-de-tien-bac-39685 -https://www.vatican.va/content/leo-xiv/en/messages/vocations/documents/20260316-messaggio-vocazioni.html -https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/toi-la-cua-cho-chien-ra-vao-13-5-2019-thu-hai-tuan-4-phuc-sinh--34922 -https://www.cgfmanet.org/en/infosphere/church/world-day-of-prayer-for-vocations-2026/ -https://portlanddiocese.org/world-day-prayer-vocations -https://cunghocloichua.org/22-cua-chuong-chien/