Phụng Vụ - Mục Vụ
ĐỪNG QUÊN MÌNH ĐÃ ĐƯỢC THA
Lm JB Nguyễn Minh Hùng
01:46 11/09/2026
ĐỪNG QUÊN MÌNH ĐÃ ĐƯỢC THA
CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Chúng ta có một thói quen rất thường khi, đó là, ai mắc với mình, mình nhớ rất lâu. Một lời nói làm mình đau. Một việc làm khiến mình tổn thương. Một sự phản bội. Một lần người ta đối xử bất công với mình.
Nhiều khi chuyện đã qua mười năm, hai mươi năm, vậy mà chỉ cần nhắc lại, lòng mình vẫn đau như mới hôm qua.
Hôm nay Chúa Giêsu kể một dụ ngôn về món nợ. Nhưng tôi nghĩ, Chúa không chỉ muốn dạy chúng ta rằng: món nợ của người khác đối với mình nhỏ hơn món nợ của mình đối với Chúa.
Chúa muốn đưa chúng ta đi xa hơn. Chúa muốn chúng ta nhìn lại Đấng mà mình đã mắc nợ, và nhìn lại chính mình là ai.
1. CON MẮC NỢ AI?
Người đầy tớ trong dụ ngôn mắc vua một món nợ khổng lồ. Anh ta không có khả năng trả. Anh ta chỉ còn biết sấp mình xuống van xin. Và điều kỳ diệu xảy ra: nhà vua thương tình, tha hết món nợ cho anh.
Ông không nói: “Ta cho mi khất". Không. Ông Tha hết. Anh không phải trả bất kỳ một đồng nào. Dù anh không xứng đáng, vua vẫn tha. Anh ta đáng bị xử phạt, vua lại mở cho anh một con đường sống.
Tôi nghĩ đây là hình ảnh rất đầy đủ, rất hiện thực về chúng ta trước mặt Thiên Chúa. Chúng ta không chỉ mắc nợ Chúa vì đã phạm tội nhiều lần. Điều sâu xa hơn là: mỗi lần chúng ta phạm tội, chúng ta xúc phạm chính Đấng vô cùng cao cả.
Chúa là Đấng dựng nên ta. Chúa ban cho ta sự sống. Chúa cho ta từng hơi thở. Chúa ban cho ta cha mẹ, gia đình, người thân, những người yêu thương ta. Chúa ban cho ta bao nhiêu ân huệ mà cả đời ta cũng không kể hết. Chúa còn ban chính Con Một cho chúng ta.
Vậy mà có lúc chính chúng ta quay lưng lại với Chúa. Ta nhận ân huệ từ Chúa, rồi dùng chính những gì Chúa ban để chống lại Chúa. Ta sống bằng hơi thở Chúa ban, mà có khi lại dùng chính hơi thở ấy để xúc phạm Chúa.
Chỉ một lần phạm đến Thiên Chúa đã là một điều tày đình, bởi Đấng bị xúc phạm là Đấng vô cùng.
Vì thế, món nợ của chúng ta không chỉ lớn về số lượng. Nó còn nặng về “chất”. Cao về chiều cao của Đấng mà ta xúc phạm.
Nếu Thiên Chúa truy cùng diệt tận chúng ta theo món nợ ấy, thì chúng ta đã ra tro từ thuở nào rồi.
Nhưng Chúa không làm thế. Chúa chọn tha.
2. THIÊN CHÚA KHÔNG CHỌN PHẠT, NHƯNG CHỌN THA.
Đây là điều làm tôi xúc động nhất trong Tin Mừng hôm nay. Thiên Chúa không phải là Đấng không biết tội của chúng ta. Chúa biết. Chúa biết rõ hơn chúng ta. Chúa không gọi tội lỗi là chuyện nhỏ. Chúa thấy hết những gì ta đã làm. Nhưng đứng trước món nợ của chúng ta, Chúa có thể chọn truy cùng diệt tận. Mà Chúa không chọn.
Chúa chọn tha.
Đó là Thiên Chúa của chúng ta. Một Thiên Chúa không đòi nợ đến cùng, nhưng tha nợ. Một Thiên Chúa không dập tắt chúng ta trong cơn thịnh nộ, nhưng khơi lên trong chúng ta một dòng chảy của lòng thương xót.
Một Thiên Chúa không đóng cửa trước mặt người tội lỗi, nhưng mở một con đường trở về. Một Thiên Chúa không muốn cái chết của con người, nhưng muốn con người sống.
Và có lẽ điều chúng ta cần nhớ nhất hôm nay là:
Chúng ta còn sống không phải vì chúng ta không có tội, mà vì Thiên Chúa đã không đối xử với chúng ta theo tội lỗi của chúng ta.
Chúng ta còn đứng đây không phải vì chúng ta đáng đứng. Mà vì Chúa đã thương.
3. ĐÁNG TIẾC THAY: ĐƯỢC THA MÀ KHÔNG BIẾT THA.
Nhưng rồi chuyện đau lòng xảy ra. Người đầy tớ vừa được tha món nợ khổng lồ, bước ra ngoài. Anh gặp một người bạn đồng liêu mắc anh một món nợ nhỏ hơn rất nhiều.
Và anh túm lấy người ấy. Đòi nợ. Không thương xót. Không tha. Không nhớ gì đến lòng thương xót mình vừa nhận được. Đây mới là điều đáng tiếc. Anh đã được tha, nhưng không trở thành người biết tha.
Anh đã quỳ xuống trước lòng thương xót của vua, nhưng khi đứng lên, lòng thương xót ấy dường như không đi vào trái tim anh. Anh chỉ nhớ mình là chủ nợ. Anh quên mình từng là con nợ.
Và có lẽ đây cũng là căn bệnh của chúng ta. Chúng ta nhớ rất rõ người khác đã làm gì với mình. Nhưng lại quên rất nhanh Chúa đã làm gì cho mình. Ta nhớ một lời người ta nói làm ta đau. Nhưng quên bao nhiêu lần Chúa đã tha cho ta. Ta nhớ một lỗi của người khác. Nhưng quên cả một đời mình được Chúa nâng đỡ. Ta đếm từng món nợ người khác mắc với mình. Nhưng không còn nhìn thấy món nợ của chính mình trước Thiên Chúa.
Ta nhìn người khác bằng con mắt của chủ nợ, mà quên nhìn mình bằng con mắt của một người đã được thương xót.
4. NGƯỜI ANH EM CHỈ LÀ MỘT KẺ ĐỒNG HÀNG VỚI TA.
Người kia có thể đã phạm lỗi với ta. Món nợ của họ đối với ta có thể là thật. Vết thương họ gây ra cũng có thể rất đau. Chúa không bảo chúng ta giả vờ rằng mình không đau.
Nhưng hãy nhìn kỹ. Người kia là ai? Cũng chỉ là một con người như ta. Cũng được Thiên Chúa dựng nên. Cũng mang thân phận yếu đuối. Cũng phải chết. Cũng cần được thương xót. Cũng cần được Chúa cứu.
Người ấy có thể phạm đến ta rất nặng. Nhưng dù nặng đến đâu, họ cũng chỉ phạm đến một con người.
Còn ta? Ta đã phạm đến Đấng là Cội Nguồn của chính ta.
Ta nhận ân huệ từ tận trời cao mà không thể đón nhận một người cũng được tạo thành như mình. Ta được tha món nợ trước Đấng vô cùng, mà lại không thể tha cho một người đồng hàng với mình. Ta được Chúa mở cửa sự sống, mà lại muốn đóng cửa trước mặt một người anh em.
Tại sao?
Tại sao ta thấy rất rõ món nợ người khác đối với ta, mà không thấy món nợ của mình đối với Chúa?
Tại sao ta thấy mình là chủ nợ, mà không thấy mình là người đang sống nhờ lòng thương xót?
Tại sao ta nhận được bao nhiêu ân huệ từ Chúa, mà lòng ta lại không thể mở ra cho một người anh em?
Đó mới là điều đáng tiếc.
5. LÒNG THƯƠNG XÓT PHẢI ĐI QUA CON.
Một điều rất đẹp trong Tin Mừng hôm nay: Nhà vua đã mở dòng chảy của lòng thương xót.
Nhưng người đầy tớ đã chặn dòng chảy ấy lại. Chúa thương anh. Nhưng anh không để lòng thương xót ấy đi qua mình đến với người khác.
Có lẽ chúng ta cũng có thể làm như thế. Chúng ta đi xưng tội. Chúng ta nghe linh mục nói: “Cha tha tội cho con…”. Ta vui mừng vì được Chúa tha. Nhưng rồi bước ra khỏi nhà thờ, ta vẫn không tha cho người bên cạnh.
Nếu vậy, lòng thương xót mới chỉ dừng lại ở ta. Nó chưa trở thành đời sống của ta. Thánh Phaolô hôm nay nói: “Không ai trong chúng ta sống cho mình". Tôi không thuộc về chính tôi. Người anh em cũng không thuộc về tôi. Cả tôi và người ấy đều thuộc về Chúa.
Vì thế, tha thứ không có nghĩa là tôi nói rằng điều người kia làm là đúng. Tha thứ cũng không có nghĩa là tôi phải quên ngay vết thương. Tha thứ là tôi không muốn biến vết thương thành hận thù. Tha thứ là tôi trao người ấy lại cho Chúa. Và tôi thưa:
“Lạy Chúa, con đau thật. Nhưng con không muốn sống mãi trong cái đau này. Con không muốn trở thành tù nhân của một lỗi lầm đã xảy ra. Xin Chúa chữa lành con. Xin Chúa cũng thương người đã làm con đau".
Đó có thể là lúc dòng chảy của lòng thương xót được tiếp tục.
KẾT: CON ĐƯỜNG ĐI VỀ PHÍA SỰ SỐNG.
Có lẽ khi đối diện với Chúa, điều đầu tiên Chúa không hỏi: “Con đã tha cho người ấy chưa?”. Tôi tin Chúa sẽ hỏi: “Con có nhớ con đã được Cha tha cho con bao nhiêu lần không?”.
Hãy nhớ. Nhớ những lần mình yếu đuối. Nhớ những lần mình sa ngã. Nhớ những lần mình tưởng không còn đường về. Và nhớ rằng: Chúa đã không bỏ mình.
Nếu Chúa muốn phạt, chúng ta đã không còn đây. Nếu Chúa muốn truy cùng diệt tận, chúng ta đã chẳng còn cơ hội trở về.
Nhưng Thiên Chúa của chúng ta chọn tha. Chúa không đòi món nợ đến cùng. Chúa không dập tắt vì thịnh nộ. Chúa mở đường trở về. Chúa khơi lên dòng sông thương xót. Chúa luôn tìm một con đường dẫn con người đi về phía sự sống.
Vì thế, sau khi đến với Chúa, chúng ta đừng ra về tay không, nhưng hãy mang theo một quyết tâm:“Tôi phải tha cho người khác".
Hãy khắc ghi suốt đời mình tâm niệm: "Tôi đã được Chúa tha quá nhiều". Để từ đó, ta có thể mở bàn tay ra. Mở bàn tay đang nắm chặt một món nợ. Mở bàn tay đang giữ một vết thương. Mở bàn tay đang giữ một người trong sự phẫn uất.
Và thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con không dám nói con đã tốt lành. Con chỉ biết con đã được Chúa thương xót. Xin đừng để con quên điều ấy. Xin cho lòng thương xót Chúa đã dành cho con, hôm nay được đi qua con mà đến với một người anh em".
Bởi vì cuối cùng, điều cứu chúng ta không phải là chúng ta đã trả hết món nợ.
Mà là: Chúa đã không bắt chúng ta trả hết. Chúa đã thương xót. Chúa đã tha.Và Chúa vẫn đang mở đường cho chúng ta đi về phía sự sống.
lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Chúng ta có một thói quen rất thường khi, đó là, ai mắc với mình, mình nhớ rất lâu. Một lời nói làm mình đau. Một việc làm khiến mình tổn thương. Một sự phản bội. Một lần người ta đối xử bất công với mình.
Nhiều khi chuyện đã qua mười năm, hai mươi năm, vậy mà chỉ cần nhắc lại, lòng mình vẫn đau như mới hôm qua.
Hôm nay Chúa Giêsu kể một dụ ngôn về món nợ. Nhưng tôi nghĩ, Chúa không chỉ muốn dạy chúng ta rằng: món nợ của người khác đối với mình nhỏ hơn món nợ của mình đối với Chúa.
Chúa muốn đưa chúng ta đi xa hơn. Chúa muốn chúng ta nhìn lại Đấng mà mình đã mắc nợ, và nhìn lại chính mình là ai.
1. CON MẮC NỢ AI?
Người đầy tớ trong dụ ngôn mắc vua một món nợ khổng lồ. Anh ta không có khả năng trả. Anh ta chỉ còn biết sấp mình xuống van xin. Và điều kỳ diệu xảy ra: nhà vua thương tình, tha hết món nợ cho anh.
Ông không nói: “Ta cho mi khất". Không. Ông Tha hết. Anh không phải trả bất kỳ một đồng nào. Dù anh không xứng đáng, vua vẫn tha. Anh ta đáng bị xử phạt, vua lại mở cho anh một con đường sống.
Tôi nghĩ đây là hình ảnh rất đầy đủ, rất hiện thực về chúng ta trước mặt Thiên Chúa. Chúng ta không chỉ mắc nợ Chúa vì đã phạm tội nhiều lần. Điều sâu xa hơn là: mỗi lần chúng ta phạm tội, chúng ta xúc phạm chính Đấng vô cùng cao cả.
Chúa là Đấng dựng nên ta. Chúa ban cho ta sự sống. Chúa cho ta từng hơi thở. Chúa ban cho ta cha mẹ, gia đình, người thân, những người yêu thương ta. Chúa ban cho ta bao nhiêu ân huệ mà cả đời ta cũng không kể hết. Chúa còn ban chính Con Một cho chúng ta.
Vậy mà có lúc chính chúng ta quay lưng lại với Chúa. Ta nhận ân huệ từ Chúa, rồi dùng chính những gì Chúa ban để chống lại Chúa. Ta sống bằng hơi thở Chúa ban, mà có khi lại dùng chính hơi thở ấy để xúc phạm Chúa.
Chỉ một lần phạm đến Thiên Chúa đã là một điều tày đình, bởi Đấng bị xúc phạm là Đấng vô cùng.
Vì thế, món nợ của chúng ta không chỉ lớn về số lượng. Nó còn nặng về “chất”. Cao về chiều cao của Đấng mà ta xúc phạm.
Nếu Thiên Chúa truy cùng diệt tận chúng ta theo món nợ ấy, thì chúng ta đã ra tro từ thuở nào rồi.
Nhưng Chúa không làm thế. Chúa chọn tha.
2. THIÊN CHÚA KHÔNG CHỌN PHẠT, NHƯNG CHỌN THA.
Đây là điều làm tôi xúc động nhất trong Tin Mừng hôm nay. Thiên Chúa không phải là Đấng không biết tội của chúng ta. Chúa biết. Chúa biết rõ hơn chúng ta. Chúa không gọi tội lỗi là chuyện nhỏ. Chúa thấy hết những gì ta đã làm. Nhưng đứng trước món nợ của chúng ta, Chúa có thể chọn truy cùng diệt tận. Mà Chúa không chọn.
Chúa chọn tha.
Đó là Thiên Chúa của chúng ta. Một Thiên Chúa không đòi nợ đến cùng, nhưng tha nợ. Một Thiên Chúa không dập tắt chúng ta trong cơn thịnh nộ, nhưng khơi lên trong chúng ta một dòng chảy của lòng thương xót.
Một Thiên Chúa không đóng cửa trước mặt người tội lỗi, nhưng mở một con đường trở về. Một Thiên Chúa không muốn cái chết của con người, nhưng muốn con người sống.
Và có lẽ điều chúng ta cần nhớ nhất hôm nay là:
Chúng ta còn sống không phải vì chúng ta không có tội, mà vì Thiên Chúa đã không đối xử với chúng ta theo tội lỗi của chúng ta.
Chúng ta còn đứng đây không phải vì chúng ta đáng đứng. Mà vì Chúa đã thương.
3. ĐÁNG TIẾC THAY: ĐƯỢC THA MÀ KHÔNG BIẾT THA.
Nhưng rồi chuyện đau lòng xảy ra. Người đầy tớ vừa được tha món nợ khổng lồ, bước ra ngoài. Anh gặp một người bạn đồng liêu mắc anh một món nợ nhỏ hơn rất nhiều.
Và anh túm lấy người ấy. Đòi nợ. Không thương xót. Không tha. Không nhớ gì đến lòng thương xót mình vừa nhận được. Đây mới là điều đáng tiếc. Anh đã được tha, nhưng không trở thành người biết tha.
Anh đã quỳ xuống trước lòng thương xót của vua, nhưng khi đứng lên, lòng thương xót ấy dường như không đi vào trái tim anh. Anh chỉ nhớ mình là chủ nợ. Anh quên mình từng là con nợ.
Và có lẽ đây cũng là căn bệnh của chúng ta. Chúng ta nhớ rất rõ người khác đã làm gì với mình. Nhưng lại quên rất nhanh Chúa đã làm gì cho mình. Ta nhớ một lời người ta nói làm ta đau. Nhưng quên bao nhiêu lần Chúa đã tha cho ta. Ta nhớ một lỗi của người khác. Nhưng quên cả một đời mình được Chúa nâng đỡ. Ta đếm từng món nợ người khác mắc với mình. Nhưng không còn nhìn thấy món nợ của chính mình trước Thiên Chúa.
Ta nhìn người khác bằng con mắt của chủ nợ, mà quên nhìn mình bằng con mắt của một người đã được thương xót.
4. NGƯỜI ANH EM CHỈ LÀ MỘT KẺ ĐỒNG HÀNG VỚI TA.
Người kia có thể đã phạm lỗi với ta. Món nợ của họ đối với ta có thể là thật. Vết thương họ gây ra cũng có thể rất đau. Chúa không bảo chúng ta giả vờ rằng mình không đau.
Nhưng hãy nhìn kỹ. Người kia là ai? Cũng chỉ là một con người như ta. Cũng được Thiên Chúa dựng nên. Cũng mang thân phận yếu đuối. Cũng phải chết. Cũng cần được thương xót. Cũng cần được Chúa cứu.
Người ấy có thể phạm đến ta rất nặng. Nhưng dù nặng đến đâu, họ cũng chỉ phạm đến một con người.
Còn ta? Ta đã phạm đến Đấng là Cội Nguồn của chính ta.
Ta nhận ân huệ từ tận trời cao mà không thể đón nhận một người cũng được tạo thành như mình. Ta được tha món nợ trước Đấng vô cùng, mà lại không thể tha cho một người đồng hàng với mình. Ta được Chúa mở cửa sự sống, mà lại muốn đóng cửa trước mặt một người anh em.
Tại sao?
Tại sao ta thấy rất rõ món nợ người khác đối với ta, mà không thấy món nợ của mình đối với Chúa?
Tại sao ta thấy mình là chủ nợ, mà không thấy mình là người đang sống nhờ lòng thương xót?
Tại sao ta nhận được bao nhiêu ân huệ từ Chúa, mà lòng ta lại không thể mở ra cho một người anh em?
Đó mới là điều đáng tiếc.
5. LÒNG THƯƠNG XÓT PHẢI ĐI QUA CON.
Một điều rất đẹp trong Tin Mừng hôm nay: Nhà vua đã mở dòng chảy của lòng thương xót.
Nhưng người đầy tớ đã chặn dòng chảy ấy lại. Chúa thương anh. Nhưng anh không để lòng thương xót ấy đi qua mình đến với người khác.
Có lẽ chúng ta cũng có thể làm như thế. Chúng ta đi xưng tội. Chúng ta nghe linh mục nói: “Cha tha tội cho con…”. Ta vui mừng vì được Chúa tha. Nhưng rồi bước ra khỏi nhà thờ, ta vẫn không tha cho người bên cạnh.
Nếu vậy, lòng thương xót mới chỉ dừng lại ở ta. Nó chưa trở thành đời sống của ta. Thánh Phaolô hôm nay nói: “Không ai trong chúng ta sống cho mình". Tôi không thuộc về chính tôi. Người anh em cũng không thuộc về tôi. Cả tôi và người ấy đều thuộc về Chúa.
Vì thế, tha thứ không có nghĩa là tôi nói rằng điều người kia làm là đúng. Tha thứ cũng không có nghĩa là tôi phải quên ngay vết thương. Tha thứ là tôi không muốn biến vết thương thành hận thù. Tha thứ là tôi trao người ấy lại cho Chúa. Và tôi thưa:
“Lạy Chúa, con đau thật. Nhưng con không muốn sống mãi trong cái đau này. Con không muốn trở thành tù nhân của một lỗi lầm đã xảy ra. Xin Chúa chữa lành con. Xin Chúa cũng thương người đã làm con đau".
Đó có thể là lúc dòng chảy của lòng thương xót được tiếp tục.
KẾT: CON ĐƯỜNG ĐI VỀ PHÍA SỰ SỐNG.
Có lẽ khi đối diện với Chúa, điều đầu tiên Chúa không hỏi: “Con đã tha cho người ấy chưa?”. Tôi tin Chúa sẽ hỏi: “Con có nhớ con đã được Cha tha cho con bao nhiêu lần không?”.
Hãy nhớ. Nhớ những lần mình yếu đuối. Nhớ những lần mình sa ngã. Nhớ những lần mình tưởng không còn đường về. Và nhớ rằng: Chúa đã không bỏ mình.
Nếu Chúa muốn phạt, chúng ta đã không còn đây. Nếu Chúa muốn truy cùng diệt tận, chúng ta đã chẳng còn cơ hội trở về.
Nhưng Thiên Chúa của chúng ta chọn tha. Chúa không đòi món nợ đến cùng. Chúa không dập tắt vì thịnh nộ. Chúa mở đường trở về. Chúa khơi lên dòng sông thương xót. Chúa luôn tìm một con đường dẫn con người đi về phía sự sống.
Vì thế, sau khi đến với Chúa, chúng ta đừng ra về tay không, nhưng hãy mang theo một quyết tâm:“Tôi phải tha cho người khác".
Hãy khắc ghi suốt đời mình tâm niệm: "Tôi đã được Chúa tha quá nhiều". Để từ đó, ta có thể mở bàn tay ra. Mở bàn tay đang nắm chặt một món nợ. Mở bàn tay đang giữ một vết thương. Mở bàn tay đang giữ một người trong sự phẫn uất.
Và thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con không dám nói con đã tốt lành. Con chỉ biết con đã được Chúa thương xót. Xin đừng để con quên điều ấy. Xin cho lòng thương xót Chúa đã dành cho con, hôm nay được đi qua con mà đến với một người anh em".
Bởi vì cuối cùng, điều cứu chúng ta không phải là chúng ta đã trả hết món nợ.
Mà là: Chúa đã không bắt chúng ta trả hết. Chúa đã thương xót. Chúa đã tha.Và Chúa vẫn đang mở đường cho chúng ta đi về phía sự sống.
lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
Ngày 12/09: Người môn đệ đích thực - Lm. Anthony Nguyễn Hữu Quảng, SDB
Giáo Hội Năm Châu
04:25 11/09/2026
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho ! Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.
“Tại sao anh em gọi Thầy : ‘Lạy Chúa ! Lạy Chúa !’, mà anh em không làm điều Thầy dạy?
“Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc. Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.”
Đó là Lời Chúa
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Ngày Trước Thảm Họa
Vũ Văn An
14:54 11/09/2026
Michael Pakaluk, trong bản tin ngày 10 tháng 9 năm 2026 của tạp chí The Catholic Thing, đã trích dẫn câu Kinh Thánh: “Chúng ta biết rằng đối với những ai yêu mến Thiên Chúa, mọi sự đều hợp tác để đem lại điều thiện” (Rô-ma 8:28).
Ông cho rằng: Thảm họa là điều tất yếu xảy ra trong thế giới sa ngã này, và có lẽ chúng cũng sẽ ập đến với chúng ta. Có tương đối ít lời dạy của Chúa Giê-su được Chúa Thánh Thần chọn để lưu lại cho hậu thế. Nhưng một trong số đó đề cập đến sự kiện thảm họa. Hãy nghĩ về những người dân vùng Ga-li-lê bị Phi-la-tô giết ngay khi họ đang dâng lễ tế, hay 18 nạn nhân trong sự kiện mà ta có thể gọi là “thảm họa Tháp Si-lô-am”: “...Các ngươi tưởng rằng họ là những kẻ tội lỗi hơn mọi người khác ở Giê-ru-sa-lem sao? Không đâu, Ta bảo các ngươi; nhưng nếu các ngươi không sám hối, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị diệt vong như vậy.” (Lu-ca 13:4-5)
Như thường lệ, Chúa chúng ta dùng những thực tại hữu hình làm dấu chỉ cho những điều vô hình. Ngài thấu hiểu bản chất con người: thảm họa thường khiến chúng ta – trong sự xấu hổ – cảm thấy rằng những người còn sống như chúng ta bằng cách nào đó “tốt đẹp” hơn những người đã khuất. Phản ứng này rất đáng suy ngẫm, bởi nó cho thấy ta luôn vô thức coi thảm họa là những sự kiện mang ý nghĩa luân lý. Dù lý trí có thể nói gì đi nữa, ta không thể nào coi chúng chỉ là những sự kiện ngẫu nhiên vô nghĩa.
Và khuynh hướng này về cơ bản là đúng đắn. Chúa dạy ta ý nghĩa của nó: những thảm họa hữu hình không nhằm mục đích sàng lọc hay phân loại con người như trong Ngày Phán Xét Cuối Cùng. Chúng chỉ là hình ảnh phản chiếu của thảm họa đích thực duy nhất: sự hư mất đời đời (hỏa ngục). Và chúng phải thôi thúc ta biết sám hối.
Chúng ta sẽ làm nhẹ đi câu nói của Léon Bloy – rằng bi kịch duy nhất của đời người là không trở thành vị thánh – nếu ta quên rằng chỉ có một lựa chọn vĩnh cửu duy nhất thay thế cho sự thánh thiện.
Nhiều người trong chúng ta còn sống vào những ngày sau vụ tấn công 11/9 đã xem đi xem lại các đoạn video quay cảnh máy bay đâm vào những tòa tháp, mà vẫn chưa thể tin đó là sự thật. Chúng ta thích tự gây sốc cho chính mình, trước hết là bằng cách khơi dậy suy nghĩ “giá như” điều này hay điều kia đừng xảy ra thì ta đã có thể tránh được thảm kịch. “Giá như” trường dạy lái máy bay báo cáo về họ; “giá như” viên chức hàng không khả nghi ở Portland không cho họ lên máy bay... Và tiếp theo, điều thứ hai là cảm thức rằng "chuyện đó thực sự đã xảy ra" – cũng đồng nghĩa với việc "điều đó thực sự đã được Thiên Chúa cho phép". Và điều này thật gây chấn động.
Nhưng liệu bạn và tôi có thực sự ăn năn sám hối? Sau mỗi cú sốc tự chuốc lấy như vậy, liệu có phải lúc nào cũng theo sau là lời khẩn cầu lòng thương xót đầy tha thiết và tương xứng? Liệu người Công Giáo có thực hành thêm các hình thức hãm mình đền tội nào mới không? Người ta có thấy giáo dân quay trở lại nhà thờ, nhưng những thiện chí ấy chẳng bao lâu đã bị nhấn chìm bởi tinh thần báo thù và chiến tranh.
Thánh Phao-lô đã nói về sự khác biệt giữa ý muốn "cho phép" và ý muốn "hoàn hảo" của Thiên Chúa. Làm sao chúng ta biết được một thảm họa thuộc về loại nào đối với chính mình? Có lẽ ta nên nhìn lại ngày ngay trước khi thảm họa xảy ra.
Hai mươi lăm năm trước, vào ngày 10 tháng 9 năm 2001, Todd Beamer trở về sau chuyến đi kéo dài năm ngày tới Rome cùng vợ mình là Lisa – lúc đó đang mang thai đứa con thứ ba. Anh được công ty Oracle cử đi cùng một nhóm gồm 500 nhân viên và khách mời khác, như một phần thưởng cho thành tích xuất sắc trong lĩnh vực kinh doanh.

Todd là một Kitô hữu thuộc hệ phái Tin Lành (Evangelical). Khi ở Rome, liệu anh và vợ có đến nghe vị Giáo hoàng được nhiều người tôn kính như một vị thánh – Đức Gioan Phaolô II – giảng giải về Thánh Vịnh 47 trong buổi Tiếp kiến Chung tại Quảng trường Thánh Phêrô hay không? Dù có hay không, thì chắc chắn những lời vị thánh ấy nói khi đó đã diễn tả ý định của Thiên Chúa dành cho cuộc đời họ:
Cho đến khi Đấng Mê-xi-a – niềm hy vọng của muôn dân – xuất hiện, các dân ngoại vẫn chưa tôn thờ Thiên Chúa và chưa biết Người là ai. Trước khi được Đấng Mê-xi-a cứu chuộc, Thiên Chúa chưa cai trị các dân tộc qua sự vâng phục và lòng tôn thờ của họ. Giờ đây, nhờ Lời và Thần Khí của Người, Thiên Chúa cai trị họ vì Người đã cứu họ khỏi sự lừa dối và kết thân với họ.
Ngay khi trở về nhà, Todd lại phải đi San Francisco để giúp một người bạn bằng cách tham dự một cuộc họp với hãng Sony. Tuy nhiên, để có thêm thời gian ở nhà cùng vợ và các con nhỏ trước khi lại lên đường, anh quyết định không bay chuyến tối hôm trước như thường lệ mà chọn chuyến bay vào sáng ngày 11 tháng 9. Liệu lựa chọn này có phải là một sai lầm chí mạng?
Tóm lại: Anh là một Ki-tô hữu có đức tin. Anh làm tốt công việc của mình. Vợ chồng anh luôn rộng lòng đón nhận con cái. Anh là một người bạn tốt đối với đồng nghiệp. Anh đã hy sinh để dành thời gian cho gia đình. Đối với một người đàn ông Ki-tô hữu trẻ tuổi, khó có thể hình dung ra những ngày tháng nào sống ý nghĩa hơn thế.
Vì anh đang làm đúng điều Chúa muốn (“đối với những ai yêu mến Chúa”), nên tôi nghĩ rằng việc anh có mặt trên chuyến bay đó hoàn toàn phù hợp với ý muốn trọn vẹn của Người. Những kẻ không tặc độc ác đã hành động theo ý muốn cho phép của Chúa, nhưng Todd lại đang bước đi theo ý muốn trọn vẹn của Người; và khi nhận ra rõ ràng—cũng như những người hùng khác trên chuyến bay 93—rằng mình sắp phải hy sinh, anh đã có thể khẳng định rằng Chúa đặt anh vào chuyến bay đó vì một lý do nhất định.
Rất có thể chính anh cũng nhận thấy điều này, bởi anh đã nhờ nhân viên trực tổng đài đọc cùng mình bài Cầu Nguyện Chung (Kinh Lạy Cha), với lời cầu xin: “Nguyện ý Cha...”...sẽ được thực hiện.” Mọi sự kiện đều hiệp lại vì lợi ích của anh—không phải vì anh tránh được tai ương, điều này quá rõ ràng, mà vì anh đã được ban ân huệ noi gương Chúa Kitô.
Vào ngày trước lễ kỷ niệm 25 năm vụ tấn công 11/9, nếu muốn tìm kiếm những bài học, hãy noi gương Todd Beamer. Người ta có thể chỉ trích rằng chúng ta đã dành hai mươi lăm năm để bày tỏ sự phẫn nộ thay vì ăn năn sám hối. Chúng ta đã xây dựng một hệ thống an ninh chặt chẽ và tham gia hai cuộc chiến tranh, nhưng dường như vẫn chẳng sẵn sàng hy sinh mạng sống vì người khác hơn so với thời điểm ngày 10 tháng 9 năm 2001. Todd Beamer đã sẵn sàng—không phải vì anh lường trước được thảm họa và đã có sự phòng bị, mà bởi vì những ngày tháng bình thường của anh vốn dĩ đã thuộc về Thiên Chúa.
Hãy cùng tưởng nhớ cả sự bình dị của ngày 10 tháng 9 và tự hỏi: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng trước biến cố của chúng ta, liệu cuộc đời ta có thể làm chứng cho điều gì đó tương tự như cuộc đời anh đã làm vào ngày hôm sau hay không?
Tổng Giám mục kêu gọi hòa bình trong một thế giới rạn nứt và chia rẽ nhân kỷ niệm 25 năm sự kiện 9/11
Vũ Văn An
14:58 11/09/2026

Ban biên tập Crux Now, ngày 10 tháng 9 năm 2026, cho hay: Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ đang kêu gọi tiếp tục công cuộc hàn gắn đất nước, đồng thời mời gọi người Công Giáo và những người thiện chí cùng nỗ lực vì hòa bình trong một "thế giới rạn nứt và chia rẽ", ngay trước thềm lễ kỷ niệm các cuộc tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001.
Tổng Giám mục Paul S. Coakley của Oklahoma City đã đưa ra một tuyên bố trước ngày kỷ niệm trọng đại vào thứ Sáu này – cột mốc đánh dấu 25 năm kể từ các cuộc tấn công khủng bố cướp đi sinh mạng của gần 3,000 người và gây chấn động toàn cầu.
Đức Tổng Giám Mục Coakley kêu gọi tất cả người Công Giáo cùng hiệp ý cầu nguyện cho các nạn nhân của vụ tấn công, đồng thời bày tỏ sự cảm thông sâu sắc tới gia đình và bạn bè của họ.
"Theo một cách đặc biệt," Đức Tổng Giám Mục Coakley nói, "chúng ta dành trọn tình yêu thương và lời cầu nguyện cho gia đình và bạn bè của các nạn nhân, những người vẫn đang đau buồn trước sự mất mát không thể bù đắp về những người thân yêu của họ trong ngày hôm đó."
"Chúng ta cũng tưởng nhớ các nhân viên đáp ứng khẩn cấp và lực lượng cứu hộ, những người đã hy sinh tính mạng bằng lòng dũng cảm và tinh thần quên mình," Đức Tổng Giám Mục Coakley chia sẻ.
Các cuộc tấn công bao gồm việc không tặc của bốn chiếc máy bay; những kẻ khủng bố đã lái hai chiếc đâm vào các tòa tháp của Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và một chiếc khác đâm vào Lầu Năm Góc; chiếc máy bay thứ tư đã rơi tại vùng nông thôn Pennsylvania sau khi hành khách và phi hành đoàn chống trả những kẻ khủng bố, ngăn chặn việc máy bay bị lái đâm vào mục tiêu dự định.
Đức Tổng Giám Mục Coakley cho biết đức tin của người dân Mỹ đã "nâng đỡ và tiếp thêm sức mạnh" cho họ trong giai đoạn hậu quả của các cuộc tấn công.
"Với tư cách là một quốc gia," ngài nói, "chúng ta đã tìm đến Thiên Chúa qua lời cầu nguyện và hướng về đức tin với một sự mãnh liệt mới cùng tinh thần đoàn kết."
Lễ kỷ niệm diễn ra trong bối cảnh thế giới đang đầy rẫy xung đột, với cuộc chiến giữa Nga và Ukraine kéo dài từ tháng 2 năm 2022, cùng những xung đột nghiêm trọng tại Đất Thánh và khu vực Trung Đông rộng lớn hơn. Trong bối cảnh đó, Đức Tổng Giám Mục Coakley kêu gọi người Công Giáo “hãy tái cam kết trở thành khí cụ hòa bình của Chúa Kitô trong một thế giới ngày càng bị chia rẽ và phân hóa.”
Ngài nói: “Việc kiến tạo hòa bình tại đất nước chúng ta và trên toàn thế giới — một sứ mệnh cho phép chúng ta được gọi là con cái Thiên Chúa — chính là thách thức lớn lao của thời đại chúng ta.”
Đức Tổng Giám Mục Coakley chia sẻ: “Đức Thánh Cha Leo XIV dạy chúng ta rằng hòa bình không chỉ là một mục tiêu, mà còn là sự hiện diện và là một hành trình. Ngài nói rằng ngay cả ở những nơi chỉ còn lại đống đổ nát và sự tuyệt vọng dường như là điều khó tránh khỏi, chúng ta vẫn tìm thấy những con người không hề lãng quên hòa bình.”
Ngài kết thúc bài phát biểu bằng lời kêu gọi cầu nguyện để “việc chữa lành được tiếp tục, cầu nguyện cho linh hồn của tất cả những người đã khuất trong ngày hôm ấy và xin sự an ủi đến với gia đình họ.”
Đức Tổng Giám Mục Coakley nói: “Chúng ta hãy nài xin Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta ngày càng trở nên giống hình ảnh Chúa Giêsu — Vua Hòa Bình — và cùng nhau xây dựng một nền văn minh của tình yêu thương cùng tình huynh đệ đại đồng.”
Liệu ơn cứu rỗi có thể được đo lường theo thang điểm mười?
Vũ Văn An
15:08 11/09/2026

Ơn cứu rỗi không thể bị đo đếm hay đạt được bằng công trạng, mà mãi là một món quà vô điều kiện, đòi hỏi lòng tin vào Thiên Chúa thay vì sự tự tin vào bản thân.
Cha Kuruvilla Pandikattu, Dòng Tên, trong mục Global Catholic của Hãng tin UCA News ngày 10/9/2026, nhận định rằng: Một khoảnh khắc đáng lưu ý trong cuộc phỏng vấn gần đây với Phó Tổng thống Mỹ J.D. Vance xứng đáng nhận được sự suy tư hơn là những lời chế giễu.
Khi xuất hiện trên chương trình *Bryce Crawford Podcast* vào ngày 1 tháng 9, Vance được hỏi rằng ông tự tin đến mức nào — trên thang điểm từ một đến mười — về việc mình sẽ được lên thiên đàng. Câu trả lời của ông thẳng thắn đến mức khiến người nghe thấy thiện cảm: "Mức độ khá cao, nhưng không phải là điểm 10. Ý tôi là, khoảng bảy hoặc tám điểm."
Ông nói thêm rằng một năm trước đó, có lẽ ông sẽ tự chấm mình ở mức năm hoặc sáu điểm, và giải thích rằng sự thiếu chắc chắn của mình một phần xuất phát từ những nghi ngờ dai dẳng về tính xác thực của các giáo lý đức tin.
Câu trả lời ấy mang một nét gì đó khá cuốn hút. Nó mang tính bản thân, cởi mở và rất hiện đại. Chúng ta thường đánh giá nhà hàng, tài xế, phim ảnh, trường đại học, chính phủ và thậm chí cả mức độ hạnh phúc của chính mình. Vậy tại sao lại không thể đánh giá sự cứu rỗi?
Tuy nhiên, chính tại đây lại nảy sinh một vấn đề thần học đáng lưu ý.
Liệu ân sủng có thể được đặt lên một thang đo từ một đến mười?
Lòng nhiệt thành của người mới trở lại đạo
Hành trình tâm linh của Vance xứng đáng nhận được sự thấu hiểu và cảm thông.
Ông lớn lên trong một môi trường Kitô giáo Tin Lành không quá khắt khe, từng trải qua giai đoạn vô thần và cuối cùng gia nhập Giáo Hội Công Giáo vào năm 2019.
Trong cuốn hồi ký mới xuất bản gần đây có tựa đề *Communion: Finding My Way Back to Faith* (tạm dịch: *Hiệp thông: Tìm lại con đường đến với đức tin*), Vance mô tả hành trình từ thời thơ ấu theo Kitô giáo, qua giai đoạn hoài nghi và khoảng thời gian ông tự nhận là "người vô thần và người tin vào chế độ trọng dụng nhân tài" (meritocrat), trước khi tìm lại đức tin và được đón nhận vào Giáo Hội Công Giáo.
Nhà xuất bản Harper đã phát hành cuốn sách này vào tháng 6 năm 2026; đây là cuốn hồi ký lớn đầu tiên của ông kể từ tác phẩm *Hillbilly Elegy*.
Việc trở lại với đức tin của ông không chỉ thuần túy là vấn đề lý trí. Vance kể lại việc đến thăm một nhà thờ lớn ở Pháp cùng vợ và con trai nhỏ vào năm 2018; tại đó, ông cảm nhận sâu sắc về sự thuộc về và sự hiện diện thiêng liêng. Sau đó, ông đã theo học giáo lý Công Giáo và chịu phép rửa tội vào năm 2019.
Vì vậy, sự nhiệt thành của người mới gia nhập đức tin này là điều dễ hiểu.
Những người sinh ra trong một truyền thống tôn giáo đôi khi có thể giữ đức tin một cách hời hợt, coi đó gần như là một di sản thừa hưởng. Ngược lại, những người mới theo đạo thường trải nghiệm điều mà các tín hữu lâu năm đã quên lãng: sự khám phá. Lời cầu nguyện mang lại cảm giác mới mẻ. Các bí tích trở nên sống động, tươi mới. Thần học trở thành một vấn đề mang đậm dấu ấn bản thân.
Lịch sử Kitô giáo ghi nhận nhiều trường hợp như vậy, từ Augustine đến Newman; cuộc gặp gỡ với đức tin đã mang lại cho họ sự phấn khích về trí tuệ lẫn những cảm xúc mãnh liệt.
Do đó, việc Vance gần đây sẵn sàng công khai chia sẻ về Thiên Chúa, sự cứu rỗi, những hoài nghi và lời cầu nguyện không nên bị xem nhẹ như một màn kịch chính trị.
Tuy nhiên, những người mới theo đạo cũng đối diện với một cám dỗ đặc biệt: ảo tưởng rằng việc tìm thấy đức tin đồng nghĩa với việc đã đạt đến đích cuối cùng.
Kitô giáo lại dạy điều hoàn toàn ngược lại.
Người vợ theo Ấn Độ giáo và một gia đình đa tôn giáo
Câu chuyện của Vance còn có một khía cạnh đáng lưu ý khác.
Vợ ông, bà Usha Vance, là người gốc Ấn và xuất thân từ gia đình theo Ấn Độ giáo. Hai người gặp nhau khi cùng theo học tại Trường Luật Yale và kết hôn vào năm 2014. Hôn nhân của họ kết hợp cả các yếu tố Kitô giáo lẫn Ấn Độ giáo. Bà Usha không theo chồng gia nhập Công Giáo.
Trong một cuộc phỏng vấn, bà chia sẻ rằng mình lớn lên trong một gia đình Ấn Độ giáo ổn định và chưa bao giờ trải qua hành trình tìm kiếm sự ổn định và cảm giác thuộc về như chồng mình.
Điều này khiến đời sống tôn giáo của Vance trở nên đặc biệt đáng lưu ý.
Một chính trị gia Công Giáo nổi bật nhất trong chính quyền Mỹ lại trở về với một gia đình đa tôn giáo.
Chính thực tại đó có thể khơi dậy sự khiêm nhường trong tư duy thần học.
Đức tin không thể bị quy giản đơn thuần thành việc đứng về phía "đúng" trong ranh giới tôn giáo. Người Kitô hữu luôn tin rằng Chúa Kitô là nguồn mạch của sự cứu rỗi. Tuy nhiên, truyền thống Công Giáo luôn cảnh báo về việc tự cho mình biết chính xác cách thức phán xét của Thiên Chúa diễn ra trong cuộc đời mỗi cá nhân.
Thiên Chúa không bị giới hạn bởi các phạm trù của con người.
Và sự cứu rỗi chắc chắn không phải là một điểm số thành viên.
Vấn đề với con số "bảy trên mười"
Vì vậy, khó khăn trong câu trả lời của Vance không nằm ở việc ông hy vọng vào sự cứu rỗi.
Mọi Kitô hữu đều nên như vậy. Cho chính mình và cho tất cả mọi người.
Cũng chẳng có gì đáng trách khi một người trở nên tin tưởng hơn vào Thiên Chúa trong quá trình lớn lên về đức tin.
Vấn đề nằm ở ngôn ngữ mang tính định lượng.
Một điểm số bảy hay tám gợi lên ý niệm về sự tích lũy. Có lẽ tôi đã tiến bộ đủ rồi chăng? Có lẽ lời cầu nguyện, sự hoán cải, đức tin, nếp sống đạo đức và lòng cam kết tôn giáo đã giúp tôi thăng tiến từ mức năm lên mức tám.
Nghe cứ như thể một cuộc đánh giá hiệu suất về mặt tâm linh vậy.
Chúng ta đang sống trong một thời đại bị ám ảnh bởi các chỉ số.
Người ta đo lường năng suất, sức khỏe, giấc ngủ, số bước chân, lượng calo, độ uy tín tín dụng, số lượng trích dẫn học thuật, thứ hạng các tổ chức và tầm ảnh hưởng trên mạng xã hội. Ngay cả sự an lạc của cá nhân cũng ngày càng được chuyển hóa thành các bảng dữ liệu theo dõi.
Điều nguy hiểm là tư duy ấy cũng len lỏi vào cả lĩnh vực tôn giáo.
Tôi thánh thiện đến mức nào? Tôi đã tiến bộ ra sao? Khả năng tôi được vào thiên đàng là bao nhiêu?
Bỗng nhiên, ân sủng trở nên có thể đong đếm được.
Kitô giáo đã dành hai ngàn năm để cảnh báo chúng ta về chính cám dỗ này.
Ân sủng không phải là tiền lương.
Ở trung tâm của đức tin Kitô giáo là một ý niệm có thể gây chút khó chịu: ơn cứu độ là một ân phúc.
Thánh Phaolô viết rằng chúng ta được cứu nhờ ân sủng thông qua đức tin, và rằng "đó không phải là việc các bạn làm; đó là quà tặng của Thiên Chúa" (Êphêsô 2,8).
Sách Giáo lý của Hội Thánh Công Giáo cũng khẳng định một cách trực diện không kém: "Ân sủng của Đức Kitô là quà tặng nhưng không mà Thiên Chúa ban cho chúng ta từ chính sự sống của Người" (SGLCHGHCG 1999).
Từ quan trọng ở đây là "nhưng không" (không đòi hỏi điều kiện hay sự đền bù).
Ân sủng không phải là tiền công. Chúng ta không làm ra nó. Chúng ta không thể đòi hỏi nó.
Và chắc chắn chúng ta không thể tính toán xem mình đã tích lũy được bao nhiêu ân sủng.
“Có lẽ bước ngoặt tâm linh sâu sắc nhất trong hành trình hoán cải của Vance—và trong hành trình hoán cải của bất cứ Kitô hữu nào—vẫn còn ở phía trước tất cả chúng ta: đó là chuyển từ việc đặt niềm tin vào sự tiến bộ của bản thân sang đặt niềm tin vào Thiên Chúa.
Điều này không có nghĩa là hành động không quan trọng. Đức tin Kitô giáo mà thiếu đi sự hoán cải trong đời sống thì sẽ trở nên trống rỗng. Chúa Giêsu nhiều lần nhấn mạnh rằng việc làm môn đệ phải trổ sinh hoa trái của tình yêu thương, công lý, sự tha thứ và sự quan tâm đến những người yếu thế.
Nhưng việc lành không phải là những điểm số được cộng thêm vào một tài khoản trên thiên đàng.
Luân lý Kitô giáo là sự đáp lại của chúng ta đối với ân sủng, chứ không phải là cái giá phải trả để có được nó.
Sự khác biệt này vô cùng quan trọng.
Cách tính toán tâm linh của người Pharisiêu
Chính Chúa Giêsu đã đưa ra lời cảnh báo xác đáng nhất về lối tư duy "toán học tôn giáo" này.
Có hai người lên Đền Thờ cầu nguyện. Một người là người Pharisiêu, rất kỷ luật về mặt tôn giáo và có lối sống đạo đức đáng nể. Ông liệt kê những thành tích của mình trước mặt Thiên Chúa: ông ăn chay và nộp thuế thập phân.
Đứng ở đằng xa là một người thu thuế; ông chẳng có thành tích nào để kể ra cả. Ông chỉ đơn giản thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con, kẻ tội lỗi."
Chúa Giêsu phán rằng chính người thứ hai mới là người ra về trong tình trạng được công chính hóa.
Vấn đề của người Pharisiêu không nằm ở sự tốt lành của ông.
Mà nằm ở cách ông tính toán.
Những thành tích tôn giáo của ông đã dần trở thành bằng chứng để tự biện minh cho chính mình.
Sự hoán cải Kitô giáo bắt đầu khi chúng ta từ bỏ cuốn sổ tính toán đó.
Chúng ta đứng trước mặt Thiên Chúa không phải như những ứng viên đang trình bày bản lý lịch tâm linh, mà như những con người hoàn toàn cậy dựa vào lòng thương xót.
Sự hoán cải không mang lại cho chúng ta điểm số cao hơn.
Điều này đặc biệt quan trọng đối với những người mới theo đạo. Việc trở lại đạo có thể dễ dàng trở thành một thành tích khác: tôi đã tìm kiếm, thấu hiểu, lựa chọn đúng đắn và cuối cùng đã đạt được đích đến.
Tuy nhiên, thần học Công Giáo không cho phép ngay cả việc trở lại đạo biến thành một tấm huy chương công trạng. Người mới trở lại đạo vẫn cần đến ân sủng sau khi lãnh nhận bí tích Rửa tội cũng nhiều như trước đó.
Quả thực, các vị thánh càng đến gần Thiên Chúa bao nhiêu thì họ càng ít có khuynh hướng đong đếm vị thế tâm linh của mình bấy nhiêu.
Thánh Augustinô đã không kết thúc hành trình của mình bằng sự tự tin vào bản thân. Ngài kết thúc bằng niềm tín thác vào ân sủng.
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu ví mình như một đứa trẻ nhỏ không thể leo lên những bậc thang dẫn tới sự trọn lành, và vì thế, cô bé cậy dựa vào Thiên Chúa để Người bế mình lên.
Thánh Inhaxiô Loyola đã kết thúc tập *Linh Thao* của mình không phải bằng việc tự đánh giá bản thân mà bằng sự phó thác: “Lạy Chúa, xin nhận lấy và đón nhận.”
Sự trưởng thành Kitô giáo mang lại một điều nghịch lý. Nó có thể làm gia tăng niềm tin cậy vào Thiên Chúa, đồng thời làm giảm bớt sự tự tin vào chính mình.
Tín thác thay vì chắc chắn
Có lẽ vì thế, thang điểm bảy hay tám của Vance có thể được diễn đạt lại theo cách hữu ích hơn.
Câu hỏi của người Kitô hữu không phải là: “Tôi chắc chắn đến mức nào về việc mình sẽ được cứu độ?” Mà là: “Tôi tin cậy sâu sắc đến mức nào vào lòng nhân lành của Thiên Chúa?”
Đây không phải là những câu hỏi giống nhau. Câu hỏi thứ nhất hướng vào nội tâm và tính toán vị thế tâm linh của bản thân. Câu hỏi thứ hai hướng về Thiên Chúa.
Niềm hy vọng Kitô giáo không nảy sinh từ việc tôi tự xem xét bản thân và kết luận rằng mình đã đạt điểm đỗ.
Nó nảy sinh vì Thiên Chúa giàu lòng thương xót.
Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI mô tả niềm hy vọng Kitô giáo không phải chủ yếu như một thông tin về tương lai, mà như một cuộc gặp gỡ biến đổi với Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhiều lần nhấn mạnh rằng Thiên Chúa “không bao giờ mệt mỏi khi tha thứ”, trong khi con người lại mệt mỏi khi xin được tha thứ.
Ở đây có một sự tự do to lớn.
Chúng ta không cần phải tự cứu lấy mình.
Chúng ta đáp lại.
Chúng ta sám hối.
Chúng ta yêu thương.
Chúng ta phục vụ.
Nhưng cuối cùng, chúng ta phó thác chính mình cho Thiên Chúa.
Vượt lên trên bảng điểm tâm linh
Do đó, nhận định của Vance có thể mang lại giá trị chính vì nó hé lộ điều gì đó về thời đại của chúng ta.
Chúng ta đã quá quen với việc định lượng thực tại đến mức theo bản năng, ta định lượng cả những điều mầu nhiệm.
Bảy trên mười điểm cho sự cứu độ.
Tám trên mười điểm cho hạnh phúc.
Chín trên mười điểm cho sự thánh thiện.
Nhưng một số thực tại quan trọng nhất lại không thể đong đếm được.
Tình yêu rốt cuộc không thể bị định lượng.
Sự tha thứ không thể quy đổi thành tỷ lệ phần trăm.
Ân sủng không có thuật toán nào cả.
Thiên đàng không có điểm chuẩn để được nhận vào. Người Ki-tô hữu không đến gần Thiên Chúa với tấm phiếu điểm trên tay.
Có lẽ bước chuyển biến tâm linh sâu sắc nhất trong sự quy đạo của Vance—và của bất cứ Ki-tô hữu nào—vẫn còn đang chờ đợi tất cả chúng ta ở phía trước: đó là chuyển từ việc đặt niềm tin vào sự tiến bộ của bản thân sang đặt niềm tin vào Thiên Chúa.
Sự cứu rỗi không phải là phần thưởng mà ta xứng đáng nhận được sau khi đã sống đủ đạo đức hay sùng đạo.
Từ đầu đến cuối, đó mãi là một món quà tuyệt diệu mà ta hoàn toàn không xứng đáng có được.
Nếu phải gán một con số cho bất cứ điều gì, thì có lẽ con số đó không nên là xác suất ta được vào thiên đàng. Mà phải là mức độ tin cậy của ta vào lòng nhân lành của Thiên Chúa.
Và ở đó, Ki-tô giáo mời gọi chúng ta hướng tới một niềm tin không chỉ dừng lại ở mức bảy hay tám trên mười, mà là tin tưởng không chút toan tính.
Điều này có nghĩa là tôi tự chấm cho mình 0 trên 10 điểm! Điểm 10/10 thuộc về Thiên Chúa và chỉ một mình Người mà thôi!
Khi Tin Mừng thách thức nền chính trị mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa
Vũ Văn An
15:13 11/09/2026

Từ những đan viện ở Cyprus cho đến một hành động thương xót bên vệ đường, Tin Mừng vượt qua mọi biên giới như một lời mời gọi gặp gỡ; trong khi đó, tôn giáo mang tính dân tộc chủ nghĩa lại biến đức tin thành dấu hiệu nhận diện sự thuộc về, từ đó gây chia rẽ.
James Gordon Reid Haveloch-Jones, trong mục Global Catholic của hãng tin UCA News, ngày 8 tháng 9 năm 2026, viết: Vào năm 2024, tôi đứng ngắm nhìn vùng biển tuyệt đẹp của Cyprus, ngay tại nơi mà theo truyền thống, Thánh Phaolô và Thánh Barnaba đã đặt chân lên bờ lần đầu tiên để mang Tin Mừng đến cho dân ngoại.
Đứng ở đó, thật khó để không cảm nhận được sự thật đầy kinh ngạc rằng Tin Mừng thực sự là Tin Vui: rằng chúng ta được "tạo dựng một cách kỳ diệu và lạ lùng" (Thánh Vịnh 139:14), "quý giá hơn nhiều con chim sẻ" (Mát-thêu 10:31), và "được mua bằng một cái giá rất đắt" (1 Cô-rinh-tô 6:20).
Tuần trước, khi xem lại album ảnh cùng những người anh em họ từ Úc sang thăm, tôi lại bắt gặp những hình ảnh về Cyprus — đường bờ biển, các đan viện, và những chốn tĩnh lặng nơi lời cầu nguyện dường như thấm đẫm vào từng phiến đá.
Những bức ảnh đưa tôi trở về với ký ức khi dạo bước qua những không gian đan viện ấy: nơi sự tĩnh lặng trở thành một dạng chân lý và lời cầu nguyện trở thành một dạng bình an.
Có một đan viện đặc biệt cứ mãi đọng lại trong tâm trí tôi. Tại Đan viện Thánh Barnaba, gần Famagusta, tôi đã dừng chân trước đài tưởng niệm các giáo sĩ bị sát hại trong thời Ottoman.
Ở bên ngoài, một bức tượng với màu sẫm và ánh lên sắc đồng dưới nắng chiều đã thu hút ánh nhìn của tôi. Bức tượng đứng giữa những con phố lát đá và các quán cà phê như một minh chứng cho một sự thật đau lòng: bạo lực mà một nhóm người có thể gây ra cho nhóm khác, và những vết thương mà lịch sử để lại.
Tuy nhiên, điều khiến tôi ấn tượng là đài tưởng niệm ấy dường như không đòi hỏi sự trả thù. Thay vào đó, nó dường như mời gọi một tiến trình tha thứ mang tính văn hóa cần nhiều thời gian hơn, hướng tới một cách tưởng nhớ không để lòng mình chai sạn thành lòng hận thù.
Trong sự tĩnh lặng ấy, tôi nhớ lại đoạn Kinh Thánh Ê-phê-sô 2:14: "Chính Người là sự bình an của chúng ta... phá đổ bức tường ngăn cách là sự hận thù."
Tình người vượt trên tôn giáo
Cyprus, với lịch sử đầy tranh chấp và cảnh quan bị chia cắt, đã nhắc nhở tôi rằng có sự khác biệt giữa việc ghi nhớ một vết thương lòng và việc để vết thương ấy định hình những gì sẽ diễn ra sau đó.
Ta có thể thừa nhận nỗi đau mà không biến nó thành vũ khí. Ta có thể trân trọng ký ức mà không mài giũa nó thành lòng hận thù.
Sau đó, tại vùng đồi thuộc bán đảo Karpaz, tôi gặp một vị linh mục Chính thống giáo đã lập gia đình; giáo xứ nhỏ bé của ông được trang hoàng bằng những bức tranh thánh Nga và các kỷ vật về Putin. Quan điểm của ông mang đậm tinh thần dân tộc chủ nghĩa gay gắt, được hình thành từ một thế giới nơi đức tin và bản sắc đã hòa quyện thành một tư thế duy nhất nhưng lại đầy mong manh.
Vậy mà, chúng tôi lại ngồi cùng nhau trong một quán cà phê địa phương, cùng uống cà phê hòa tan—một khoảnh khắc được mẹ tôi ghi lại trong bức ảnh hiện đang nằm trong cuốn album của tôi.
Chúng tôi cởi mở chia sẻ về cuộc sống, hành trình đức tin và những thế giới đã nhào nặn nên con người chúng tôi.
Một cách bất ngờ, đó trở thành bài học về sự đồng hành: cho phép người khác thành thật tuyệt đối về bản thân và niềm tin của họ, đồng thời lắng nghe mà không cần phải đánh giá họ chỉ dựa trên những niềm tin ấy. Trong cuộc trò chuyện giản đơn đó, tình người đã chạm đến tình người.
Và rồi, trên đỉnh đồi nơi không khí loãng dần và mẹ tôi đột ngột ngã quỵ, tình người lại một lần nữa lên tiếng.
Giữa lúc không có sóng điện thoại và bất đồng ngôn ngữ, tôi quỳ bên cạnh bà, bất lực. Một người đàn ông Hồi giáo—không phải linh mục, nhà thần học hay chuyên gia về tinh thần hiệp hành đồng nghị—đã dừng xe, giúp tôi nhẹ nhàng đỡ bà vào ghế sau và chở cả hai chúng tôi về nơi lưu trú. Lòng trắc ẩn nơi ông thật tức thì, đầy bản năng và không chút do dự.
❝Mối nguy hiểm bắt đầu khi Kitô giáo không còn là con đường để gặp gỡ thế giới, mà thay vào đó trở thành cách thức để quyết định xem ai thuộc về thế giới ấy”
Người Samaritanô Nhân lành đã xuất hiện theo cách mà tôi không hề ngờ tới. Ông không hỏi tôi tin vào điều gì hay đến từ đâu; ông chỉ đơn giản nhìn thấy một người đang cần giúp đỡ và trở thành người lân cận của họ. Khoảnh khắc ấy mang sức lay động sâu sắc vì nó phơi bày một điều mà các tranh luận thần học hay chính trị dễ dàng che lấp: trước khi là thành viên của các quốc gia, bộ lạc, giáo hội, đảng phái hay nền văn hóa, chúng ta là những con người đang đứng trước mặt nhau.
Và có lẽ, đây chính là một trong những mâu thuẫn lớn mà Kitô giáo phải đối diện trong thời đại chúng ta. Tin Mừng vượt qua mọi biên giới. Chủ nghĩa dân tộc lại dựng lên những bức tường ngăn cách.
Đức tin Kitô giáo khởi đầu bằng một lời mời gọi: bước theo Đức Kitô, trở thành người lân cận, và nhìn thấy phẩm giá của con người đang đứng trước mặt chúng ta. Tuy nhiên, ngày càng có những quan điểm chính trị kỳ vọng Ki-tô giáo phải trở thành một điều gì đó khác biệt: một dấu hiệu nhận diện sự thuộc về văn hóa, một công cụ bảo vệ bản sắc dân tộc, hay một ranh giới phân định giữa "chúng ta" và "họ".
Trump, Milei và Modi
Mối nguy không nằm ở việc các Ki-tô hữu yêu mến đất nước mình. Bản thân việc yêu mến nơi chốn, con người và nền văn hóa nơi mình sinh ra hoàn toàn không đi ngược lại tinh thần Ki-tô giáo. Tôi tự hào về thị trấn, cộng đồng và di sản gia đình của mình. Mối nguy chỉ thực sự nảy sinh khi Ki-tô giáo không còn là một phương thức để tiếp cận thế giới và thay vào đó lại trở thành một cách để xác định ai là người thuộc về nơi ấy.
Chính trong những cuộc gặp gỡ, những đan viện, quán cà phê và cả những cử chỉ nhân ái bên vệ đường ấy, tôi bắt đầu nhận thấy một mô thức đáng ngại đang diễn ra, vượt xa khỏi phạm vi đảo Síp.
Donald Trump, Javier Milei và Narendra Modi đại diện cho những thế giới chính trị và tôn giáo rất khác biệt: Trump gắn liền với bối cảnh chính trị Mỹ đang ngày càng mang đậm màu sắc dân tộc chủ nghĩa Ki-tô giáo; Modi gắn với tầm nhìn dân tộc chủ nghĩa Ấn Độ giáo (Hindutva); còn Milei gắn với nền chính trị dân túy đang ngày càng đan xen chặt chẽ với các biểu tượng và bản sắc tôn giáo.
Những khác biệt giữa họ là điều quan trọng và không nên bị giản lược thành một hiện tượng duy nhất. Tuy nhiên, họ lại cùng chỉ ra một cám dỗ lớn hơn: biến đức tin từ lời mời gọi hướng về sự siêu việt thành ngôn ngữ của sự thuộc về, và từ lời mời gọi mang tính phổ quát thành một thứ tài sản văn hóa riêng biệt.
Trong khi đan viện dạy ta đón nhận nỗi đau với lòng khiêm nhường, thì tôn giáo mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa lại có thể dạy ta sử dụng nỗi đau ấy như một nguồn cội tạo nên bản sắc. Trong khi Tin Mừng mời gọi sự gặp gỡ, thì chính trị dân tộc chủ nghĩa lại có thể khiến sự chia rẽ trở thành một nhân đức. Trong khi Ki-tô giáo kêu gọi ta vượt lên trên cái tôi của chính mình, thì chủ nghĩa dân tộc lại có thể cám dỗ ta coi quốc gia là đối tượng tối cao để trung thành.
Thế nhưng, Tin Mừng không phải là một quốc gia; Tin Mừng là một lời mời gọi! Một lời mời gọi khởi đầu khi Phaolô và Barnaba đặt chân lên một vùng đất xa lạ. Một lời mời gọi nhắc nhở ta hãy nhớ lại quá khứ mà không nuôi lòng thù hận, hãy gặp gỡ người khác mà không sợ hãi, và hãy nhận ra người lân cận ngay cả khi họ xuất hiện trong hình hài mà nền chính trị đã dạy ta không nên trông đợi.
Có lẽ đó là lý do tại sao, trong tất cả những bức ảnh chụp tại Síp, hình ảnh tôi nhớ rõ nhất không phải là đường bờ biển hay những đan viện. Đó là hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi về mẹ tôi và một người Hồi giáo lạ mặt đã dừng xe lại. Bởi lẽ, ngay khoảnh khắc ấy, bức tường ngăn cách đã sụp đổ, và Tin Mừng không còn hiện lên như một ranh giới chia cắt, mà như một con đường rộng mở.
Tài Liệu - Sưu Khảo
Khuôn mặt suy tôn thập gía Chú Giêsu Kitô
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long
01:47 11/09/2026
Khuôn mặt suy tôn thập gía Chú Giêsu Kitô
Hằng năm Giáo hội Công giáo hoàn vũ mừng lễ kính thập gía Chúa Giêsu vào ngày 14. tháng Chín.
Lễ này có nguồn gốc từ thế kỷ thứ tư sau Chúa giáng sinh. Theo lịch sử Thánh nữ Helena, mẹ của hoàng đế Roma vua Constantino, năm 326 đã tìm thấy cây thập gía gỗ Chúa Giêsu bị đóng đinh chết trên đó ở khu vực nơi Chúa Giêsu ngày xưa bị đóng đinh ngoài thành cổ Giêrusalem.
Hoàng đế Constantino cho xây đền thờ mộ Chúa ở ngay nơi khu vực đồi Golgotha và khánh thành ngày 13.09.335. Ngày hôm sau 14.09.335 thập gía Chúa Giêsu đã được tìm thấy trước đó được đưa vào đền thờ cho dân chúng tôn kính.
Từ thời điểm đó ngày 14.09. trở thành ngày lễ mừng kính thánh gía Chúa Giêsu trong Giáo hội Công giáo, và trong cả Giáo hội Chính Thống.
Trong kinh Tin Kính chúng ta đọc tuyên xưng: „ Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, Chúa Giêsu đã nhập thể trong lòng trinh nữ Maria, và đã làm người. Người chịu đóng đinh vào thập gía vì chúng ta…“
Đâu là khuôn mặt dấu thập gía Chúa Giêsu Kito trong đời sống con người?
Năm 1957 Sputnik, vệ tinh đầu tiên được phóng lên không gian. Khắp nơi, nhất là báo chí trên khắp thế giới đã bàn tán bình luận xôn xao về biến cố mới lạ này. Người ta đã hết lời ca ngợi thành tích thắng lợi vẻ vang này như bước tiến cách mạng nhảy vọt chế ngự không gian vũ trụ. Có những ý kiến cho rằng đó là một thách đố, một cám dỗ song song đối đầu với Thượng Ðế, Ðấng sáng tạo vũ trụ.
Dẫu thế người đặt lòng tin vào Thiên Chúa vẫn nhìn nghe biến chuyển đó với con mắt niềm tin, với lòng tin sâu xa: Crux stat dum volvitur orbis – Cây Thập gía vẫn đứng vững, dù trái đất có xoay chuyển vận hành thế nào đi nữa!
Johann Wolfgang von Goethe, nhà đại văn hào Ðức, khi nghĩ đến „ Thánh gía, dấu hiệu của người Kitô“ đã kinh hãi rụng rời. Ông lẩn trốn không muốn nói tới Thánh gía, vì nghĩ rằng, Thánh gía kêu gọi ông hãy ăn năn trở lại!
Trái lại người tín hữu Chúa Giêsu Kitô tôn kính cây Thánh gía: Ðây là cây Thánh gía, nơi treo Ðấng Cứu độ trần gian. Chúng ta hãy đến thờ lạy.
Trung tâm của lễ nghi tưởng nhớ cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu là cây Thánh gía trên đồi Golgotha núi sọ chiều năm xưa. Tất cả mọi người tín hữu Chúa Giêsu Kitô bái qùy tôn kính cây Thánh gía.
Người ta chỉ có thể hiểu được thánh gía, nếu biết chấp nhận thập gía của đời sống riêng mình, như bệnh tật, đau khổ... Cũng chỉ có thể hiểu được đau khổ, nếu không tìm cách lẩn tránh đau khổ. Chấp nhận con đường đau khổ bản thân của mỗi người, chính là đi theo Chúa Giêsu Kitô, đấng là con đường là sự chân thật và là sự sống.
Pierre Teilhard de Chardin, nhà thần học Dòng Tên chuyên khảo cứu về nhân chủng học đã suy tư như sau „ Thánh gía không là điều gì vô nhân đạo, nhưng là điều vượt qúa tầm hiểu biết của con người.“
Thánh gía là một trường hợp nghiêm trọng của tình yêu, như Hans Urs von Balthasar nhà thần học Dòng tên đã suy tư.
Hằng ngày người tín hữu Công giáo làm dấu thánh gía tuyên xưng đức tin vào Thiên Chúa ba ngôi, nhiều lần trong đời sống. Và qua đó xin chúc lành của Chúa Giesu Kitô, Đấng đã giang rộng đôi vòng tay chịu chết trên đó cho con người có được ơn tha thứ cứu chuộc từ nơi Thiên Chúa, xuống trên thân thể đời sống mình.
Thập gía Chúa Giêsu Kitô nhắc nhở, vâng cảnh tỉnh chúng ta khẩn trương: Stat crux dum volvitur orbis! Thánh gía vẫn đứng vững đó, dù trái đất có xoay chuyển vận hành thế nào đi nữa!
Thánh giáo phụ Augustino có suy tư tràn đầy lòng xác tín:” Dấu hiệu rõ nét tỏ hiện ra bên ngoài của người tín hữu Chúa Kitô là dấu thánh gía.”
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long
Hằng năm Giáo hội Công giáo hoàn vũ mừng lễ kính thập gía Chúa Giêsu vào ngày 14. tháng Chín.
Lễ này có nguồn gốc từ thế kỷ thứ tư sau Chúa giáng sinh. Theo lịch sử Thánh nữ Helena, mẹ của hoàng đế Roma vua Constantino, năm 326 đã tìm thấy cây thập gía gỗ Chúa Giêsu bị đóng đinh chết trên đó ở khu vực nơi Chúa Giêsu ngày xưa bị đóng đinh ngoài thành cổ Giêrusalem.
Hoàng đế Constantino cho xây đền thờ mộ Chúa ở ngay nơi khu vực đồi Golgotha và khánh thành ngày 13.09.335. Ngày hôm sau 14.09.335 thập gía Chúa Giêsu đã được tìm thấy trước đó được đưa vào đền thờ cho dân chúng tôn kính.
Từ thời điểm đó ngày 14.09. trở thành ngày lễ mừng kính thánh gía Chúa Giêsu trong Giáo hội Công giáo, và trong cả Giáo hội Chính Thống.
Trong kinh Tin Kính chúng ta đọc tuyên xưng: „ Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, Chúa Giêsu đã nhập thể trong lòng trinh nữ Maria, và đã làm người. Người chịu đóng đinh vào thập gía vì chúng ta…“
Đâu là khuôn mặt dấu thập gía Chúa Giêsu Kito trong đời sống con người?
Năm 1957 Sputnik, vệ tinh đầu tiên được phóng lên không gian. Khắp nơi, nhất là báo chí trên khắp thế giới đã bàn tán bình luận xôn xao về biến cố mới lạ này. Người ta đã hết lời ca ngợi thành tích thắng lợi vẻ vang này như bước tiến cách mạng nhảy vọt chế ngự không gian vũ trụ. Có những ý kiến cho rằng đó là một thách đố, một cám dỗ song song đối đầu với Thượng Ðế, Ðấng sáng tạo vũ trụ.
Dẫu thế người đặt lòng tin vào Thiên Chúa vẫn nhìn nghe biến chuyển đó với con mắt niềm tin, với lòng tin sâu xa: Crux stat dum volvitur orbis – Cây Thập gía vẫn đứng vững, dù trái đất có xoay chuyển vận hành thế nào đi nữa!
Johann Wolfgang von Goethe, nhà đại văn hào Ðức, khi nghĩ đến „ Thánh gía, dấu hiệu của người Kitô“ đã kinh hãi rụng rời. Ông lẩn trốn không muốn nói tới Thánh gía, vì nghĩ rằng, Thánh gía kêu gọi ông hãy ăn năn trở lại!
Trái lại người tín hữu Chúa Giêsu Kitô tôn kính cây Thánh gía: Ðây là cây Thánh gía, nơi treo Ðấng Cứu độ trần gian. Chúng ta hãy đến thờ lạy.
Trung tâm của lễ nghi tưởng nhớ cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu là cây Thánh gía trên đồi Golgotha núi sọ chiều năm xưa. Tất cả mọi người tín hữu Chúa Giêsu Kitô bái qùy tôn kính cây Thánh gía.
Người ta chỉ có thể hiểu được thánh gía, nếu biết chấp nhận thập gía của đời sống riêng mình, như bệnh tật, đau khổ... Cũng chỉ có thể hiểu được đau khổ, nếu không tìm cách lẩn tránh đau khổ. Chấp nhận con đường đau khổ bản thân của mỗi người, chính là đi theo Chúa Giêsu Kitô, đấng là con đường là sự chân thật và là sự sống.
Pierre Teilhard de Chardin, nhà thần học Dòng Tên chuyên khảo cứu về nhân chủng học đã suy tư như sau „ Thánh gía không là điều gì vô nhân đạo, nhưng là điều vượt qúa tầm hiểu biết của con người.“
Thánh gía là một trường hợp nghiêm trọng của tình yêu, như Hans Urs von Balthasar nhà thần học Dòng tên đã suy tư.
Hằng ngày người tín hữu Công giáo làm dấu thánh gía tuyên xưng đức tin vào Thiên Chúa ba ngôi, nhiều lần trong đời sống. Và qua đó xin chúc lành của Chúa Giesu Kitô, Đấng đã giang rộng đôi vòng tay chịu chết trên đó cho con người có được ơn tha thứ cứu chuộc từ nơi Thiên Chúa, xuống trên thân thể đời sống mình.
Thập gía Chúa Giêsu Kitô nhắc nhở, vâng cảnh tỉnh chúng ta khẩn trương: Stat crux dum volvitur orbis! Thánh gía vẫn đứng vững đó, dù trái đất có xoay chuyển vận hành thế nào đi nữa!
Thánh giáo phụ Augustino có suy tư tràn đầy lòng xác tín:” Dấu hiệu rõ nét tỏ hiện ra bên ngoài của người tín hữu Chúa Kitô là dấu thánh gía.”
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long
VietCatholic TV
Ukraine tấn công bộ chỉ huy Hạm Đội Hắc Hải, tàu Đô đốc Essen bốc cháy. Ba Lan bẻ gãy âm mưu của Nga
VietCatholic Media
04:27 11/09/2026
1. Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết máy bay điều khiển từ xa của nước này đã tấn công căn cứ hải quân và kho dầu ở Novorossiysk, Nga.
Thiếu Tá Robert "Magyar" Brovdi, Chỉ huy Lực lượng Hệ thống Điều khiển từ xa, cho biết máy bay điều khiển từ xa của nước này đã tấn công căn cứ hải quân và kho nhiên liệu Novorossiysk của Nga vào đêm Thứ Tư, 09 Tháng Chín.
Theo Thiếu Tá Brovdi, đêm qua đã xảy ra hỏa hoạn tại căn cứ hải quân và tại kho chứa dầu nhiên liệu của hải cảng ở thành phố Novorossiysk, miền nam nước Nga.
Thiếu Tá Brovdi cho biết thêm, mức độ thiệt hại đang được đánh giá.
Cơ quan tình báo quân sự Ukraine, gọi tắt là HUR cho biết ngày 9 tháng 9, tàu khu trục Đô đốc Essen của Nga đang bốc cháy do hậu quả của các cuộc tấn công. Tàu Đô đốc Essen thường mang theo hỏa tiễn hành trình Kalibr, loại hỏa tiễn mà Nga đã nhiều lần sử dụng để tấn công các thành phố và cơ sở hạ tầng của Ukraine.
Ngày 9 tháng 9, Tổng thống Zelenskiy cho biết một nhà ga dùng để vận chuyển dầu, các cơ sở trong cảng quân sự, tàu chiến và bệ phóng hỏa tiễn Kalibr đã bị tấn công ở Novorossiysk.
Tổng thống Zelenskiy nói: "Chúng tôi đang đáp trả các cuộc tấn công khủng bố hàng ngày của Nga một cách hiệu quả và trên hầu hết toàn bộ lãnh thổ."
Kênh truyền thông độc lập Astra của Nga đưa tin, trích dẫn đoạn video do nhân chứng ghi lại, một tòa nhà dân cư trong thành phố cũng bị hư hại trong các cuộc tấn công nhưng không gây thương vong cho ai.
Thị trưởng Novorossiysk, Andrey Kravchenko, xác nhận rằng một cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã xảy ra, cho biết mảnh vỡ từ các máy bay điều khiển từ xa bị bắn rơi đã rơi xuống "khu vực của các doanh nghiệp" và gần một tòa nhà dân cư, nhưng không nêu rõ địa điểm cụ thể.
[Kyiv Independent: Ukrainian drones strike naval base, oil terminal in Russia's Novorossiysk, General Staff says]
2. Ba Lan dự đoán Nga sẽ tấn công vào các cửa ải biên giới của nước này với Ukraine.
Ba Lan tin rằng Nga có thể tấn công vào các cửa ải biên giới của nước này với Ukraine, sau khi Warsaw đã ngăn chặn được một mối đe dọa đối với một trong những cửa ải biên giới của mình đêm qua.
Theo Reuters, Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk đã đưa ra nhận xét này tại một cuộc họp báo ở Bratislava, Slovakia vào thứ Năm, ngày 10 tháng 9. Vào đêm thứ Ba rạng sáng thứ Tư, ngày 8-9 tháng 9, máy bay điều khiển từ xa của Nga đã tấn công phía Ukraine của cửa ải biên giới Tudora-Starokozache, khiến hai công dân Ukraine thiệt mạng và bảy người bị thương, trong đó có một công dân Moldova.
"Đêm qua, nhờ sự hợp tác giữa các cơ quan của chúng tôi và các đối tác Ukraine, một mối đe dọa trực tiếp đối với một trong những cửa ải biên giới đã được ngăn chặn", Thủ tướng Tusk nói.
"Như các bạn đã biết, Nga đã từng tiến hành các cuộc tấn công khiêu khích vào các cửa ải biên giới – ví dụ như ở Moldova. Chúng tôi dự đoán sẽ có những hành động tương tự nhắm vào các cửa ải biên giới với Ukraine ở các quốc gia khác, bao gồm cả Ba Lan", ông nói tiếp.
Thủ tướng Tusk cho biết ông cũng đã nhận được một báo cáo mà ông mô tả là "khá chính xác trực tiếp từ CIA về những sự kiện có thể xảy ra trong những tháng tới", và ông nói rằng báo cáo này trùng khớp với những cảnh báo mà ông đã đưa ra trong nhiều tháng về những hành động khiêu khích của Nga.
Ông cũng kêu gọi Ba Lan và phần còn lại của Âu Châu chuẩn bị cho nhiều kịch bản khác nhau, không chỉ dọc theo mặt trận Ukraine mà còn trên toàn bộ sườn phía đông, nhắc lại những cảnh báo trước đó của ông rằng Nga có thể tấn công NATO.
Cửa ải biên giới Moldova bị tấn công hai ngày trước đó.
Hôm thứ Tư, Moldova cáo buộc Nga cố tình vượt biên giới Tudora-Starokozache và sử dụng những tuyên bố sai sự thật về việc vận chuyển vũ khí cho Ukraine để biện minh cho cuộc tấn công và thương vong dân thường.
Vụ việc này xảy ra sau một loạt các cuộc tấn công của Nga vào các cửa ải biên giới Moldova-Ukraine hồi tháng 8.
Tổng thống Moldova Maia Sandu cáo buộc Nga cố tình đưa một số máy bay điều khiển từ xa vào không phận Moldova.
Tổng thống Sandu cho biết: "Dựa vào quỹ đạo bay của những máy bay điều khiển từ xa đó, chúng ta có thể xác định được chiếc nào được phóng đi có chủ đích và chiếc nào xuất hiện một cách ngẫu nhiên". Ông cũng nói thêm rằng trong cả hai trường hợp, các máy bay điều khiển từ xa đều vi phạm không phận quốc gia.
"Và bên duy nhất có tội, bên duy nhất chịu trách nhiệm về những điều này, chính là Liên bang Nga, bên đã khơi mào cuộc chiến này," bà nói tiếp.
Ba Lan không mấy lạc quan về các cuộc đàm phán hòa bình gần đây với Ukraine.
Tomasz Siemoniak, bộ trưởng phụ trách các cơ quan tình báo đặc biệt của Ba Lan, đã gặp Giám đốc CIA John Ratcliffe do lo ngại Nga có thể tấn công NATO.
Ông Siemoniak xác nhận cuộc gặp với ông Ratcliffe hôm thứ Ba, được tổ chức tại trụ sở của cơ quan này gần Washington.
Ngày 25 tháng 8, Ratcliffe đã đến Mạc Tư Khoa, trong chuyến thăm Nga đầu tiên kể từ khi nhậm chức tại cơ quan này, nơi ông đã có cuộc hội đàm với Sergei Naryshkin, nhà lãnh đạo Cơ quan Tình báo Đối ngoại Nga, gọi tắt là SVR, và Alexander Bortnikov, giám đốc Cơ quan An ninh Liên bang, gọi tắt là FSB.
Mặc dù các chi tiết khác về cuộc đàm phán không được công bố rộng rãi, nhưng tờ Politico đưa tin ngày 26 tháng 8 rằng Ratcliffe đã cảnh báo Putin không nên tấn công một thành viên NATO, với trọng tâm thảo luận là các quốc gia Baltic – Estonia, Latvia và Lithuania. Putin cũng được tường trình đã được cảnh báo không nên cung cấp hỗ trợ quân sự và kinh tế cho Iran, quốc gia mà Mạc Tư Khoa coi là đồng minh và đã nhận được máy bay điều khiển từ xa Shahed từ nước này.
Tổng thống Donald Trump đã bác bỏ khả năng Nga tấn công NATO vào ngày 27 tháng 8, đồng thời phủ nhận các báo cáo cho rằng Ratcliffe đã đến Mạc Tư Khoa để cảnh báo Điện Cẩm Linh về động thái đó. Ngoài ra, ông cũng hạ thấp tầm quan trọng của chuyến thăm bằng cách gọi đó là "chuyến thăm mang tính chất bán thường lệ", trước khi nói rằng chính quyền của ông đang "nỗ lực hết sức để chấm dứt cuộc chiến đó".
Vào Chúa Nhật, ngày 6 tháng 9, các đặc phái viên cao cấp của Mỹ là Steve Witkoff và Jared Kushner đã lần đầu tiên đến thăm Kyiv với tư cách là trung gian hòa giải của Washington, nơi họ đã có cuộc hội đàm song phương với Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và các đặc phái viên Mỹ, tiếp theo là một phiên họp đa phương có sự tham gia của các cố vấn an ninh quốc gia từ Anh, Pháp và Đức.
Hai người cũng đã đến Mạc Tư Khoa và có cuộc hội đàm kéo dài hơn ba giờ với Putin vào tối thứ Bảy, ngày 5 tháng 9, sau đó là một bữa tối làm việc không chính thức.
Mặc dù các cuộc họp cuối tuần được mô tả là quan trọng và hiệu quả, và mặc dù Điện Cẩm Linh đã phát tín hiệu sẵn sàng cho các cuộc đàm phán ba bên tiếp theo, Nga vẫn tiếp tục tiến hành các cuộc tấn công quy mô lớn vào Ukraine, với các cuộc tấn công mới nhất khiến 7 người thiệt mạng và ít nhất 118 người bị thương trên toàn quốc vào thứ Năm.
Phát biểu tại Latvia hôm thứ Tư, Ngoại trưởng Ba Lan Radosław Sikorski cho biết ông không lạc quan về triển vọng đàm phán hòa bình, đồng thời nói thêm rằng Mạc Tư Khoa vẫn không thay đổi mục tiêu quân sự và tiếp tục bác bỏ các đề xuất ngừng bắn.
[Kyiv Post: Poland Expects Russia to Target Its Border Crossings With Ukraine]
3. Phó Thủ tướng Ý Tajani kêu gọi Tổng thống Zelenskiy đưa Ý và Ba Lan vào các cuộc đàm phán hòa bình.
Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Ý, Antonio Tajani, đã kêu gọi Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đưa Ý và Ba Lan vào các sáng kiến nhằm chấm dứt cuộc xâm lược Ukraine của Nga.
Phát biểu tại cuộc họp báo ở Sao Paulo, Brazil hôm thứ Tư, ngày 9 tháng 9, Tajani cho biết Ukraine nên tham gia cùng toàn bộ Liên Hiệp Âu Châu – thay vì chỉ dựa vào một số nhóm quốc gia riêng lẻ, chẳng hạn như Anh, Đức và Pháp.
Theo hãng tin Ansa của Ý, ông Tajani cho biết: "Chúng tôi sẽ tiếp tục giúp Ukraine tự vệ mà không cần điều động quân đội."
Âu Châu sẽ tham gia vào các cuộc đàm phán hòa bình trong tương lai.
Theo hãng tin Ukrinform đưa tin hôm thứ Ba, ngày 8 tháng 9, Tổng thống Zelenskiy cho biết Âu Châu sẽ có đại diện trong tất cả các hình thức đàm phán hòa bình trong tương lai, vì sự hiện diện của Âu Châu là cần thiết không chỉ cho công cuộc tái thiết sau chiến tranh mà còn cho các bảo đảm an ninh trong tương lai cùng với Mỹ.
Tổng thống Zelenskiy nói: "Đối với Âu Châu, việc tham gia vào quá trình đàm phán là rất quan trọng, bởi vì họ quan tâm đến an ninh", đồng thời nhấn mạnh rằng các nước Liên Hiệp Âu Châu có lợi ích trực tiếp trong các cuộc đàm phán hòa bình vì kết quả sẽ ảnh hưởng đến an ninh rộng lớn hơn trên toàn lục địa.
Ông nói thêm rằng các quan chức tình báo và nhà ngoại giao Âu Châu vẫn giữ liên lạc với các đối tác Nga của họ.
Lập trường ngoại giao của Ý về chiến tranh ở Ukraine
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mykhailo Fedorov, người bị cách chức vào ngày 15 tháng 7 trong đợt cải tổ nội các rộng lớn của Tổng thống Zelenskiy, đã tuyên bố vào ngày 28 tháng 8 rằng ông đã chấp nhận lời mời của Bộ trưởng Quốc phòng Ý Guido Crosetto để làm cố vấn về đổi mới quốc phòng.
Ông Fedorov nói: "Kinh nghiệm của Ukraine có thể trở thành nền tảng cho một mô hình quốc phòng mới của Âu Châu", đồng thời nhấn mạnh rằng "tương lai của ngành quốc phòng thuộc về những quốc gia có khả năng nhanh chóng thử nghiệm và mở rộng quy mô các giải pháp mới, kết hợp công nghệ với năng lực sản xuất mạnh mẽ".
Mặc dù Ý dường như được hưởng lợi từ kinh nghiệm chiến trường của Ukraine, nước này vẫn duy trì đường lối chính sách rộng hơn trong suốt cuộc chiến, từ chối đóng góp kinh phí cho Danh sách Nhu cầu Ưu tiên của NATO đối với Ukraine, gọi tắt là PURL - danh sách tài trợ cho việc mua vũ khí do Mỹ sản xuất cho Ukraine, và phản đối một số lệnh trừng phạt của Liên Hiệp Âu Châu đối với Nga.
Ngày 19 tháng 6, Crosetto cho biết Rôma phản đối cơ chế này nhưng khẳng định rằng các kênh khác có thể cung cấp cho Ukraine sự hỗ trợ quân sự cần thiết.
"Chúng tôi đã nói không ngay từ đầu, và câu trả lời vẫn là không," ông nói, bất chấp thông báo năm ngoái rằng Rôma đang dần cởi mở hơn với ý tưởng tham gia PURL.
Ông Crosetto cũng liên tục bác bỏ việc triển khai quân đội Ý đến Ukraine, cho rằng can thiệp quân sự trực tiếp sẽ có nguy cơ làm leo thang xung đột.
Đồng thời, ông cũng nói rằng Ý ủng hộ việc hỗ trợ Ukraine "bằng mọi cách có thể", ngoại trừ việc đưa quân vào nước này.
Những phát biểu của Tajani được đưa ra khi Tổng thống Zelenskiy gặp Thủ tướng Na Uy Jonas Gahr Støre và các lãnh đạo công ty quốc phòng từ các quốc gia đối tác tại Oslo vào đầu ngày thứ Tư, nhằm thúc đẩy chương trình hỏa tiễn chống đạn đạo FREYJA – một sáng kiến quốc phòng nhằm chế tạo các lựa chọn thay thế cho hệ thống đánh chặn Patriot do Mỹ sản xuất.
Chương trình này cung cấp cho Âu Châu khả năng bảo vệ toàn diện chống lại các mối đe dọa trên không thông qua nỗ lực chung của Ý, Ukraine, Pháp, Đức, Đan Mạch, Hòa Lan, Na Uy, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Vương quốc Anh.
"Bảo vệ bầu trời Âu Châu là nhiệm vụ chung của chúng ta," Tổng thống Zelenskiy nói.
Hôm thứ Ba, Ukraine thông báo họ đã ký hợp đồng với các đối tác để cung cấp khoảng 1.000 hỏa tiễn Patriot cho hệ thống phòng không của mình trước mùa đông.
Đức cho biết họ sẽ khẩn trương chuyển giao hỏa tiễn PAC-2 cho Ukraine từ kho dự trữ của quân đội Đức.
Trong chuyến thăm Ukraine đầu tiên với tư cách là trung gian hòa giải của Washington, các đặc phái viên cao cấp của Mỹ là Steve Witkoff và Jared Kushner đã đến Kyiv bằng tàu hỏa vào Chúa Nhật, ngày 6 tháng 9, nơi họ đã có cuộc hội đàm song phương với Tổng thống Zelenskiy, tiếp theo là một phiên họp đa phương có sự tham gia của các cố vấn an ninh quốc gia từ Anh, Pháp và Đức.
[Kyiv Post: Italian Deputy PM Tajani Urges Zelensky to Include Italy, Poland in Peace Talks]
4. Ukraine và Canada ký kết thỏa thuận hợp tác 100 năm trong bối cảnh Tổng thống Zelenskiy và Carney thảo luận về phòng không.
Canada và Ukraine đã ký một tuyên bố thiết lập quan hệ đối tác 100 năm và đồng ý tăng cường hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng, năng lượng, công nghệ, thương mại và tái thiết sau cuộc hội đàm giữa Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và Thủ tướng Canada Mark Carney vào ngày 10 tháng 9.
Tổng thống Zelenskiy đã đến Canada vào ngày 9 tháng 9 để tìm kiếm sự hỗ trợ cho hệ thống phòng không của Ukraine và công tác chuẩn bị cho mùa đông. Ông cũng dự kiến sẽ tổ chức các "cuộc họp quan trọng" nhằm tăng cường quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước trong những năm tới.
"Hôm nay chúng ta đang bàn về gói hỗ trợ mùa đông và năng lượng. Điều này rất quan trọng. Hôm nay, Canada đang đưa ra một quyết định quan trọng — một gói viện trợ rất quan trọng cho phòng không," tổng thống nói trong một bài đăng trên mạng xã hội. "Hiện đang có sự thiếu hụt lớn trên toàn cầu về các hệ thống như vậy và hỏa tiễn dành cho chúng."
Thủ tướng Carney và Tổng thống Zelenskiy đã công bố các thỏa thuận và cam kết đầu tư trị giá hơn 2 tỷ đô la sau cuộc đàm phán tại Calgary vào ngày 10 tháng 9.
Thủ tướng Carney được trích dẫn lời nói: "Mối quan hệ này đã phát triển mạnh mẽ trong hơn một trăm năm và sẽ tiếp tục phát triển trong thế kỷ tới, rất lâu sau khi cuộc chiến này kết thúc. Người Ukraine đã giúp xây dựng Canada, và người Canada sẽ giúp tái thiết Ukraine."
Canada và Ukraine cũng đồng ý theo đuổi việc sản xuất chung máy bay điều khiển từ xa, công nghệ chống máy bay điều khiển từ xa và đạn dược theo một quan hệ đối tác quốc phòng dài hạn mới, trong khi Ottawa cho biết họ sẵn sàng đóng góp công nghệ của Canada cho chương trình hỏa tiễn chống đạn đạo Freyja của Âu Châu.
Canada đang chuẩn bị một gói trừng phạt mới dự kiến áp dụng vào mùa thu nhằm cản trở việc Nga sản xuất hỏa tiễn đạn đạo.
Thủ tướng Carney cũng công bố gói hỗ trợ trị giá 253 triệu đô la Mỹ gồm các hỏa tiễn đánh chặn phòng không quan trọng, được cung cấp thông qua Chương trình Đa quốc gia chung Ukraine của Mỹ - Dịch vụ, Đào tạo và Thiết bị theo lộ trình nhanh. Canada sẽ cung cấp thêm 311 triệu đô la Mỹ bảo lãnh khoản vay để giúp Ukraine bảo đảm nguồn cung cấp khí đốt tự nhiên cho mùa đông.
Công ty năng lượng hạt nhân nhà nước Energoatom của Ukraine và Cameco của Canada sẽ tăng cường quan hệ đối tác chiến lược về cung cấp uranium dài hạn và dịch vụ chuyển đổi đến năm 2035. Cơ quan Phát triển Xuất khẩu Canada sẽ cung cấp thêm 144 triệu đô la để hỗ trợ các dự án, bao gồm cả cơ sở hạ tầng thủy điện của Ukraine.
Trong khuôn khổ chuyến thăm, phái đoàn Ukraine do Tổng thống Zelenskiy dẫn đầu dự kiến tham dự một cuộc họp ngoài trụ sở của chính phủ Canada. Đệ nhất phu nhân Olena Zelenska cũng dự kiến gặp gỡ các nhà hảo tâm Canada đang hỗ trợ Ukraine.
Chuyến thăm này diễn ra sau chuyến đi của Tổng thống Zelenskiy tới Na Uy, nơi ông và đệ nhất phu nhân đã tham dự lễ tang của Quốc vương Harald V vào ngày 9 tháng 9.
Tại Oslo, Tổng thống Zelenskiy cũng đã gặp Thủ tướng Na Uy Jonas Gahr Store để thảo luận về việc tăng cường phòng không của Ukraine và thúc đẩy chương trình hỏa tiễn chống đạn đạo Freyja.
Ukraine đặt mục tiêu hoàn thiện nguyên mẫu hoạt động của Freyja vào nửa đầu năm 2027. Dự án này quy tụ Ukraine và chín quốc gia Âu Châu, bao gồm Na Uy, cũng như một số nhà sản xuất quốc phòng Âu Châu.
[Kyiv Independent: Ukraine, Canada sign 100-year partnership agreement as Zelensky and Carney discuss air defense]
5. Iran tuyên bố đã bắt giữ một tàu ngầm điều khiển từ xa tiên tiến của Mỹ.
Hôm Thứ Tư, 09 Tháng Chín, Iran tuyên bố đã bắt giữ một tàu ngầm điều khiển từ xa tiên tiến của Mỹ tại eo biển Hormuz.
Hải quân thuộc lực lượng bán quân sự Vệ binh Cách mạng của nước này cho biết trong một tuyên bố rằng lực lượng của họ "đã thu giữ một trong những tàu ngầm thông minh và điều khiển từ xa hiện đại nhất của quân đội khủng bố Mỹ tại cửa eo biển Hormuz vào rạng sáng nay, trong một chiến dịch phức tạp bao gồm hoạt động tình báo và giám sát tác chiến."
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran cho biết con tàu "sở hữu công nghệ tiên tiến nhất trong lĩnh vực hệ thống dưới nước trên thế giới và đã được bàn giao cho hạm đội quân đội Mỹ vào năm 2025". Chính phủ Mỹ chưa đưa ra bình luận ngay lập tức về tuyên bố này.
Iran và Mỹ đã đấu súng trên eo biển vào cuối tuần qua, cả hai bên đều phóng hỏa tiễn tấn công tàu thuyền. Quân đội Mỹ cho biết không có tàu chiến nào bị hỏa tiễn Iran tấn công bị trúng đạn mà không bị hư hại, nhưng ba tàu chở dầu thuộc sở hữu của Iran đã bị trúng đạn và hư hỏng.
[CBSNews: Iran claims it captured advanced U.S. unmanned submarine]
6. Ông Tập Cận Bình và Putin cam kết tăng cường quan hệ với Bắc Hàn nhân kỷ niệm ngày thành lập nước này.
Theo hãng thông tấn nhà nước Bắc Hàn, gọi tắt là KCNA đưa tin hôm Thứ Năm, 10 Tháng Chín, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Putin đã tái khẳng định mối quan hệ thân thiết giữa hai nước với Bắc Hàn trong các thông điệp nhân kỷ niệm 78 năm ngày thành lập quốc gia này.
Theo hãng thông tấn KCNA, ông Tập Cận Bình được tường trình đã nói với nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Chính Ân rằng Bắc Kinh vẫn cam kết phát triển quan hệ song phương và tăng cường phối hợp chiến lược giữa hai nước.
Trong một thông điệp riêng, Putin cam kết tiếp tục hợp tác chặt chẽ với Bình Nhưỡng trong khuôn khổ "quan hệ đối tác chiến lược toàn diện". Ông cho rằng mối quan hệ sâu sắc hơn sẽ hỗ trợ an ninh khu vực và sự hình thành trật tự thế giới đa cực.
Nga và Bắc Hàn đã nhanh chóng mở rộng quan hệ quân sự kể từ năm 2023, chính thức hóa mối quan hệ của họ trong một hiệp ước đối tác chiến lược năm 2024, trong đó có điều khoản phòng thủ chung.
Theo các quan chức Ukraine và phương Tây, Bình Nhưỡng đã cung cấp cho Mạc Tư Khoa hỏa tiễn đạn đạo và đạn pháo cho cuộc chiến chống Ukraine, và đã điều khoảng 14.000 binh sĩ đến chiến đấu cùng lực lượng Nga tại tỉnh Kursk. Hơn 6.000 binh sĩ trong số đó đã thiệt mạng, theo các quan chức Nam Hàn, Ukraine và phương Tây.
Các thông điệp này xuất hiện trên trang nhất của báo Rodong Sinmun, tờ báo của Đảng Lao động cầm quyền Bắc Hàn. Bắc Hàn được thành lập vào ngày 9 tháng 9 năm 1948.
[Kyiv Independent: Xi, Putin pledge stronger ties with North Korea on founding anniversary]
7. Món quà sô cô la mà Thủ tướng Bỉ tặng Modi đã không còn nguyên vẹn sau chuyến hành trình đến Ấn Độ.
Nghi thức ngoại giao giống như một hộp sôcôla. Bạn không bao giờ biết mình sẽ nhận được gì — hoặc liệu nó có còn nguyên vẹn sau chuyến bay hay không.
Thủ tướng Bỉ Bart De Wever cho biết, một mô hình bằng sô cô la của Cổng Ấn Độ ở New Delhi, dự định là món quà của Bỉ dành cho Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, đã bị hư hỏng trên đường vận chuyển đến Ấn Độ.
De Wever đã nói đùa về sự việc này tại một cuộc họp báo cùng với Modi. Ông dự định tặng ông ấy một bức tượng "làm từ loại sô cô la Bỉ hảo hạng nhất".
"Nhưng không giống như Cổng Ấn Độ thật, vốn đã tồn tại gần một thế kỷ, phiên bản sô cô la thậm chí còn không sống sót qua hành trình đến Ấn Độ," De Wever nói. "Sô cô la rất tuyệt vời cho ngoại giao, nhưng không tuyệt vời cho những chuyến đi ngoại giao."
Món quà này mang một thông điệp nghiêm chỉnh hơn. Cổng Ấn Độ là một đài tưởng niệm chiến tranh ở New Delhi, và De Wever cho biết bản sao này nhằm tôn vinh hơn 9.000 binh sĩ Ấn Độ đã chiến đấu và hy sinh tại Cánh đồng Flanders của Bỉ trong Thế chiến thứ nhất.
Ông De Wever cho biết một bản sao dự phòng vẫn đang chờ ở Bỉ. Ông hứa rằng bản thay thế sẽ tốt hơn: "Bằng cách này hay cách khác, tôi sẽ chuyển nó đến tay Thủ tướng Modi một cách nguyên vẹn."
Những món quà ngoại giao đôi khi lại mang đến những kết quả kỳ lạ hơn.
Một con lạc đà được Mali tặng cho cựu Tổng thống Pháp François Hollande đã bị bỏ lại cho một gia đình ở Timbuktu, sau đó gia đình này đã giết thịt và ăn thịt con lạc đà. Năm 2014, Ngoại trưởng Mỹ lúc bấy giờ John Kerry đã tặng Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov hai củ khoai tây Idaho.
Bất chấp sự việc về nghi thức, ông De Wever và ông Modi đã đồng ý tăng cường hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng, chống tội phạm có tổ chức và năng lượng tái tạo, đồng thời hướng tới mục tiêu thúc đẩy thương mại. Ông De Wever cũng mời ông Modi đến thăm Bỉ.
[Politico: Belgian PM’s chocolate gift to Modi doesn’t survive journey to India]
8. Truyền thông nhà nước Iran cho biết nước này tuyên bố sẽ trả đũa sau các cuộc tấn công nhằm vào tàu chở dầu.
Hôm thứ Ba, quân đội Mỹ báo cáo thêm 26 binh sĩ bị thương trong các cuộc giao tranh trong những tháng gần đây.
Địa điểm và thời gian xảy ra thương tích không được báo cáo, nhưng chúng được bảo mật trong cơ sở dữ liệu thương vong của quân đội dưới mục "Các hoạt động ở nước ngoài", một thuật ngữ mà Ngũ Giác Đài đã sử dụng cho các thương vong ở Trung Đông và cuộc chiến tranh Iran kể từ ngày 7 tháng 7.
Tổng cộng 403 người đã bị thương trong các chiến dịch ở nước ngoài, và 417 người khác được ghi nhận trong Chiến dịch Epic Fury, tên gọi trước đây của quân đội dành cho cuộc chiến với Iran. Khoảng 18 người đã thiệt mạng — 14 người trong Chiến dịch Epic Fury và 4 người trong các chiến dịch ở nước ngoài.
Ngày kết thúc chính xác của Chiến dịch Epic Fury đã không rõ ràng trong nhiều tháng, cho đến khi Ngũ Giác Đài thông báo với CBS News tuần trước rằng chiến dịch chính thức kết thúc vào ngày 5 tháng 5. Tuy nhiên, quân đội vẫn ghi nhận năm trường hợp bị thương trong tháng 6 và một trường hợp tử vong không liên quan đến chiến sự trong tháng 7 trong khuôn khổ Chiến dịch Epic Fury.
Lực lượng Mỹ đã tấn công nhiều tàu chở dầu có liên hệ với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran để đáp trả các vụ tấn công hỏa tiễn nhằm vào một tàu chiến của Hải quân Mỹ, nhiều quan chức Mỹ cho biết với đài CBS News hôm thứ Ba.
Các quan chức không tiết lộ tên của chiến hạm.
Fox News là kênh đầu tiên đưa tin về các cuộc tấn công.
[CBSNews: Iran vows to retaliate after strikes on tankers, state-linked media says]
9. Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết việc Nga tuyển mộ người nước ngoài là hành vi buôn người.
Tổ chức nhân quyền Amnesty International cho biết trong một báo cáo được công bố ngày 10 tháng 9 rằng Nga lợi dụng và lừa dối công dân nước ngoài để chiêu mộ họ vào quân đội của mình và đưa họ đến chiến đấu ở Ukraine, và trong nhiều trường hợp, những hành vi này cấu thành tội buôn người.
Theo báo cáo, Nga chủ yếu tấn công vào người dân từ các quốc gia có thu nhập thấp ở khu vực Nam bán cầu. Những kẻ tuyển mộ người Nga dụ dỗ người nước ngoài bằng những lời hứa hão huyền và lợi dụng tình trạng bấp bênh của người di cư ở Nga bằng cách sử dụng thị thực lao động quá hạn hoặc các tội danh hình sự bị cáo buộc làm vũ khí, đồng thời đề nghị quân dịch như một giải pháp thay thế cho việc giam giữ hoặc trục xuất.
"Một khi các nạn nhân ký vào các giấy tờ, thường bằng một ngôn ngữ mà họ không hiểu, các chỉ huy quân sự sẽ hạn chế sự di chuyển của họ, điều động họ ra tiền tuyến với sự chuẩn bị tối thiểu và đe dọa những người tìm cách rút lui," báo cáo nêu rõ.
Theo Tổ chức Ân xá Quốc tế, quân đội Nga đã xuyên tạc bản chất công việc và những rủi ro liên quan đến những người nước ngoài này như một chiến thuật chính để tuyển mộ họ. Báo cáo cho biết thêm, những người tuyển mộ Nga cũng đưa ra những khoản tiền thưởng hấp dẫn và con đường nhập quốc tịch Nga như những động lực khuyến khích, nhưng những điều này hiếm khi được thực hiện.
Nhiều tân binh nước ngoài không hề được huấn luyện quân sự và được điều động đến các khu vực chiến sự chỉ sau hai tuần huấn luyện, điều mà Tổ chức Ân xá Quốc tế gọi là "sự coi thường mạng sống con người một cách trắng trợn".
Hai công dân Sri Lanka được phỏng vấn trong báo cáo cho biết họ được tường trình sẽ làm đầu bếp nhưng lại bị đưa ra chiến tuyến và bị lực lượng Ukraine bắt giữ chỉ trong vài tuần. "Quy mô chiến đấu thật không thể tưởng tượng nổi. Bạn không thấy lính Ukraine, chỉ thấy máy bay điều khiển từ xa. Máy bay điều khiển từ xa ở khắp mọi nơi," một người nói.
"Tôi sẽ không bao giờ quay lại đó."
[Kyiv Independent: Russia's recruitment of foreign nationals amounts to human trafficking, Amnesty International says]
10. Ả Rập Xê Út trả đũa sau khi các cơ sở dầu mỏ bị đốt cháy trong một loạt các cuộc tấn công, theo báo cáo của lực lượng Houthi.
Lực lượng Houthi cho biết Ả Rập Xê Út đã đáp trả bằng các cuộc tấn công hôm thứ Ba sau khi nhóm này tấn công vào các cơ sở dầu mỏ, làm bị thương hàng chục người, trong bối cảnh giao tranh ác liệt bùng phát trở lại ở Yemen sau cuộc tấn công của lực lượng Houthi hướng tới eo biển Bab el-Mandab trên Biển Đỏ.
Loạt các cuộc tấn công và phản công nhanh chóng này diễn ra sau khi thỏa thuận ngừng bắn kéo dài bốn năm giữa lực lượng Houthi và chính phủ được Ả Rập Xê Út hậu thuẫn đổ vỡ vào tháng 7, khi Yemen trở thành quốc gia mới nhất bị cuốn vào cuộc chiến ở Trung Đông.
Trước đó, Ả Rập Xê Út đã đe dọa sẽ trả đũa các cuộc tấn công mới nhất của lực lượng Houthi, với việc Ngoại trưởng nước này tuyên bố: "Lực lượng Houthi đã tự mở ra một cánh cửa mà họ không thể tự giải quyết."
Hôm thứ Năm, lực lượng Houthi được Iran hậu thuẫn đã phát động chiến dịch kiểm soát eo biển Bab el-Mandab hẹp, một tuyến đường ngày càng quan trọng đối với dầu mỏ của Ả Rập Xê Út sau khi Iran phong tỏa eo biển Hormuz, làm giảm mạnh xuất khẩu dầu từ vùng Vịnh.
Theo thống kê của AFP dựa trên nguồn tin từ mỗi bên, cuộc giao tranh đã khiến hơn 500 người thiệt mạng, chủ yếu là binh lính từ cả hai phía.
Các cuộc tấn công của lực lượng Houthi vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ và các tàu chở dầu của Ả Rập Xê Út đang gây thêm áp lực lên quốc gia xuất khẩu dầu mỏ hàng đầu thế giới, vốn đã phải đối mặt với các cuộc phong tỏa tại hai eo biển quan trọng.
[CBSNews: Saudi Arabia retaliates after oil sites set ablaze in wave of strikes, Houthis report]
11. Tổng thống Zelenskiy thận trọng ủng hộ những ý tưởng "hay" của phái viên Tổng thống Trump nhằm chấm dứt chiến tranh với Nga.
Tổng thống Volodymyr Zelenskiy nói với các phóng viên ngày 8 tháng 9 rằng các đặc phái viên của Tổng thống Trump, Steve Witkoff và Jared Kushner, đã mang đến cho Kyiv một số ý tưởng "khá hay và hợp lý" về cách chấm dứt cuộc xâm lược Ukraine của Nga.
Tổng thống Zelenskiy cho biết vẫn chưa rõ liệu các đề xuất này có thực sự khả thi hay không.
"Chúng ta cần hiểu liệu chúng ta có thể thực hiện và làm cho chúng hiệu quả hay không," tổng thống Ukraine nói. "Tôi vẫn chưa biết liệu nó có thành công hay không."
Những bình luận của ông được đưa ra vài ngày sau khi Witkoff và Kushner đến Mạc Tư Khoa và Kyiv với các đề xuất hòa bình được sửa đổi, trong một nỗ lực rõ ràng nhằm khởi động lại các cuộc đàm phán đã bị bế tắc trong nhiều tháng.
Tổng thống Zelenskiy không tiết lộ chi tiết các đề xuất của Mỹ nhưng đã chỉ ra hai vấn đề có thể đóng vai trò quan trọng trong bất kỳ thỏa thuận tiềm năng nào: ngũ cốc và năng lượng.
"Ngũ cốc và năng lượng là những vấn đề nhạy cảm đối với Ukraine và Nga," ông nói.
Ngũ cốc, năng lượng
Một đề xuất mới được thảo luận trong các cuộc đàm phán liên quan đến một thỏa thuận ngừng bắn trên không, tập trung vào cơ sở hạ tầng năng lượng hoặc tạm dừng hoàn toàn các cuộc không kích, một nguồn tin thân cận với các cuộc đàm phán trước đó đã tiết lộ với tờ Kyiv Independent.
Cho đến nay, Nga vẫn chưa đồng ý với đề xuất này.
Trong suốt cuộc chiến, cả Ukraine và Nga đều liên tục tấn công vào cơ sở hạ tầng năng lượng của nhau. Trong khi Ukraine nhắm vào xuất khẩu năng lượng của Nga để cắt đứt nguồn tài trợ chính cho cuộc chiến, Mạc Tư Khoa lại tập trung vào việc phá hủy các nhà máy điện và trạm biến áp của Ukraine nhằm gây ra tình trạng mất điện trên toàn quốc.
Vấn đề này trở nên đặc biệt cấp bách đối với Kyiv trước thềm một mùa đông nữa, khi các quan chức Ukraine dự đoán Nga sẽ tăng cường các cuộc tấn công vào lưới điện của nước này.
Mùa đông năm ngoái, Kyiv phải đối mặt với một chiến dịch lớn của Nga nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của mình, gây ra tình trạng mất điện trên quy mô lớn giữa thời tiết giá lạnh.
Vấn đề ngũ cốc cũng nổi lên như một vấn đề nhạy cảm khác.
Nga đã tăng cường các cuộc tấn công vào các hành lang vận tải biển ở Hắc Hải, bao gồm cả các cuộc tấn công gây chết người vào các tàu chở ngũ cốc dân sự. Chiến dịch này đã góp phần làm giảm xuất khẩu, tăng chi phí và giảm số lượng tàu sẵn sàng cập cảng Ukraine.
Tổng thống Zelenskiy nói rằng hậu quả của vụ việc này lan rộng ra ngoài phạm vi Ukraine và Nga.
" Đây là những vấn đề cấp bách đối với toàn thế giới," ông nói. "Và đây cũng là những vấn đề cấp bách đối với Ấn Độ hiện nay, đối với Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, Ả Rập Xê Út, Ai Cập, Á Châu và nhiều quốc gia khác. Chúng tôi sẵn sàng tìm kiếm một giải pháp thỏa hiệp."
Cuộc gặp với Tổng thống Trump
Tổng thống Zelenskiy cho biết ông hy vọng sẽ gặp Tổng thống Trump vào khoảng ngày 20 tháng 9 và dự định nêu vấn đề Ukraine cần thêm hỏa tiễn phòng không.
"Chúng tôi cần một gói hỏa tiễn chống đạn đạo từ Mỹ. Họ đã nghe chi tiết những gì chúng tôi cần," Tổng thống Zelenskiy nói. "Tôi hy vọng sẽ gặp Tổng thống Trump để nêu vấn đề này."
Ukraine đang đối mặt với tình trạng thiếu hỏa tiễn có khả năng đánh chặn hỏa tiễn đạn đạo của Nga, loại hỏa tiễn mà Mạc Tư Khoa ngày càng sử dụng nhiều hơn để tấn công các thành phố của Ukraine.
Tổng thống Zelenskiy không tiết lộ chi tiết về gói hỗ trợ được đề xuất.
"Tôi không thể tiết lộ tất cả các chi tiết ở đây," ông nói. "Chúng tôi đã đồng ý với phía Mỹ rằng chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ và sau đó liên lạc với phía Âu Châu."
Các yêu cầu của Mạc Tư Khoa vẫn không thay đổi.
Bất chấp nỗ lực thúc đẩy mới từ phía Mỹ, những trở ngại chính đối với một thỏa thuận hòa bình vẫn không thay đổi.
Các cuộc đàm phán đã rơi vào bế tắc kể từ đầu năm nay do Mạc Tư Khoa tiếp tục bác bỏ lệnh ngừng bắn dọc theo các chiến tuyến hiện tại và yêu cầu Ukraine nhượng lại Donbas - khu vực có vị trí chiến lược quan trọng, bị tạm chiếm một phần ở miền đông Ukraine - và từ bỏ tham vọng gia nhập NATO.
Điện Cẩm Linh chưa đưa ra tín hiệu nào cho thấy họ sẵn sàng thỏa hiệp về các yêu sách lãnh thổ của mình.
Đồng thời, các quan chức Ukraine cảnh báo rằng Nga đang chuẩn bị leo thang các cuộc tấn công vào các thành phố và cơ sở hạ tầng năng lượng của Ukraine trong mùa đông này.
"Putin vẫn hy vọng sẽ đánh bại chúng tôi trong mùa đông này và không sẵn lòng đồng ý với bất cứ điều gì," một quan chức Ukraine trước đó đã nói với Kyiv Independent.
[Politico: Zelensky gives cautious backing to Trump envoys' 'good' ideas to end Russia's war]
12. Ngoại trưởng Iran chế giễu việc Mỹ áp đặt thêm lệnh trừng phạt.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã lên án các lệnh trừng phạt mới, chỉ vài giờ sau khi Mỹ áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với các hãng hàng không không bị ảnh hưởng bởi các lệnh trừng phạt trước đó.
"Sau 47 năm cấm vận, Mỹ đã phát động chiến tranh với Iran để ủng hộ Israel. Hậu quả thật thảm khốc đối với nước Mỹ, bao gồm cả vị thế của nước này trên toàn thế giới," ông nói.
"Sau khi thất bại trong việc đạt được mục tiêu thông qua trừng phạt hoặc chiến tranh, giải pháp ‘mới’ của Washington là…thêm trừng phạt. Thật sự sao?"
Araghchi đóng vai trò quan trọng trong các cuộc đàm phán về lệnh ngừng bắn và hòa bình lâu dài, nhưng ông cũng thường xuyên gây mâu thuẫn với chính quyền Trump.
"Đây là lời cảnh báo dành cho bất kỳ ai đang làm ăn với các hãng hàng không còn lại của Iran, tất cả đều đã bị chúng tôi trừng phạt ngày hôm nay: Các bạn có nguy cơ bị cô lập khỏi hệ thống tài chính toàn cầu", Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent cho biết trong một thông cáo báo chí.
Chính quyền Trump cáo buộc 36 thực thể bị tấn công trong tuần này đã hỗ trợ các nỗ lực của Iran trong việc sử dụng ngành hàng không để vận chuyển vũ khí, nhân sự và hàng hóa bất hợp pháp.
[CBSNews: Irani foreign minister mocks more sanctions by U.S.]
13. Tổng thống Moldova Sandu lên án vụ tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Nga vào cửa khẩu biên giới khiến 2 người thiệt mạng và 3 người bị thương.
Tổng thống Moldova Maia Sandu đã lên án vụ tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Nga vào đêm qua tại cửa khẩu biên giới quốc tế Starokozache giữa Ukraine và Moldova.
Thống đốc tỉnh Odesa, Oleh Kiper, cho biết Nga đã tấn công cửa khẩu biên giới Starokozache bằng máy bay điều khiển từ xa đêm qua, khiến hai thường dân thiệt mạng và ba người khác bị thương. Theo ông Kiper, lực lượng cấp cứu đã giải cứu thêm 16 người từ một chiếc xe buýt.
Tổng thống Sandu cũng cho biết một máy bay điều khiển từ xa của Nga đã buộc Moldova phải tạm thời đóng cửa không phận, đồng thời cảnh báo rằng sự tiến quân của Nga ở Ukraine đang tiến xa hơn về phía tây.
"Tôi kêu gọi tăng cường hỗ trợ phòng không cho Ukraine", Sandu nói.
Trước đó cùng ngày, khi đề cập đến các cuộc tấn công của Nga vào cửa khẩu biên giới và các vụ việc khác, Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đã nói trên đài X rằng "cộng đồng quốc tế đã phản ứng quá ít trước những cuộc tấn công này".
Cục Biên phòng Khu vực phía Nam của Ukraine đã thông báo trên Facebook vào ngày 9 tháng 9 rằng các hoạt động biên giới đã được nối lại.
"Việc vận hành điểm cửa khẩu biên giới này sẽ giúp tránh tắc nghẽn và ùn tắc giao thông trên các tuyến đường khác dọc biên giới với Moldova. Đồng thời, các biện pháp an ninh cho công dân qua biên giới sẽ tiếp tục được thực hiện để đối phó với bất kỳ nỗ lực nào (của Nga) nhằm tấn công cơ sở hạ tầng biên giới", tuyên bố cho biết.
Andriy Demchenko, phát ngôn nhân của Cơ quan Biên phòng Nhà nước Ukraine, cho biết trên truyền hình quốc gia rằng Nga rất có thể muốn làm gián đoạn hoạt động hậu cần bằng các cuộc tấn công vào các cửa khẩu biên giới.
[Kyiv Independent: Moldovan President Sandu condemns Russian drone strike on border crossing point that killed 2, injured 3]
14. Giá dầu tiếp tục tăng và gây áp lực lên thị trường chứng khoán Wall Street.
Thị trường chứng khoán Mỹ giảm nhẹ vào thứ Ba khi trở lại giao dịch sau kỳ nghỉ cuối tuần ba ngày, do các cuộc giao tranh mới nhất trong cuộc chiến với Iran đã đẩy giá dầu tăng cao.
Chỉ số S&P 500 giảm 0,4%. Chỉ số Dow Jones Industrial Average giảm 575 điểm, tương đương 1,1%, tính đến trưa giờ miền Đông, và chỉ số Nasdaq composite giảm 0,1%.
Trên thị trường dầu mỏ, giá một thùng dầu thô Brent tăng 0,6% lên 97,54 đô la sau khi tăng vọt lên mức cao nhất là 99,46 đô la. Giá dầu đã tăng từ khoảng 72 đô la kể từ đầu tháng 7 do giao tranh leo thang ở Trung Đông khiến dòng chảy dầu toàn cầu bị thu hẹp.
Giá dầu tăng cao đã làm gia tăng lo ngại về lạm phát lớn đang đè nặng lên người dân và các công ty trên khắp cả nước, điều này càng làm tăng thêm trọng lượng cho một vài báo cáo sẽ được công bố vào cuối tuần này. Vào thứ Năm, chính phủ Mỹ sẽ công bố báo cáo tháng 8 về lạm phát ở cấp độ bán buôn, mà các nhà kinh tế dự đoán sẽ cho thấy sự tăng tốc lên 5,4% từ mức 4,7% trong tháng 7.
[CBSNews: Oil prices keep rising and weigh on Wall Street]